⬅ Trước Tiếp ➡
Một người khó địch lại muôn người, người phụ nữ váy tím tức giận đến đỏ mặt nhưng lại không có cách nào đáp lại sự chỉ trích của mọi người.
Thân phận tôn quý, nói năng sắc sảo, trong vòng giao tế, cô ta luôn không có đối thủ.
Đáng tiếc, tú tài gặp binh, một đám người đều mở miệng mắng cô ta, cô ta đương nhiên không có khả năng cãi lại, nên lúc này đã sớm tức giận điên người.
Lúc này, người phụ nữ váy đen đã bảo vệ sỹ cõng thằng nhóc tóc vàng lên, đi tới chỗ em gái lên tiếng.
“Anne, nhanh lên!”
Người phụ nữ váy tím nhìn Cam Viện một cái, xoay người đi theo chị gái.
Lấy mấy trăm đồng từ trong túi ra, Cam Viện đưa vào tay người phụ trách khu vực giải trí, cô xin lỗi.
“Thật là xin lỗi, đây là tiền bồi thường đồ bị hỏng trong khu. Tiểu Đường, xin lỗi dì đi.”
Cách giáo dục lang sói của Cam Viện (3)
“Dì, thực xin lỗi.” Cậu nhóc nghe lời mà cúi đầu xin lỗi.
Cô gái phụ trách khu vui chơi cảm động, “Chuyện này… chuyện này không thể trách bạn nhỏ được, đồ vật bên trong cũng không có bị hỏng, số tiền này…”
Chuyện là do thằng nhóc tóc vàng gây nên, dù sao Cam Đường cũng là người bị hại, mà mẹ cậu nhóc lại chủ động bồi thường tiền, cô ta thật sự ngượng ngùng.
“Cứ nhận đi, cô lại phải vất vả thu dọn, thêm phiền cho cô rồi.”
Nhét tiền vào tay cô gái, Cam Viện nắm tay Cam Đường, cầm đồ của mình rồi đi ra khỏi đám đông.
Cô dắt cậu nhóc đến toilet, thay quần áo bẩn trên người, rửa sạch tay, mặt xong thì Cam Viện lập tức đưa cậu nhóc ra khỏi trung tâm thương mại, tìm một quán ăn ở gần đó ăn cơm trưa.
Ăn cơm xong, hai mẹ con lại đến hiệu sách mua mấy quyển sách, giấy vẽ, thuốc màu cho cậu nhóc vẽ tranh, rồi lại ăn cơm tối ở ngoài.
Cam Viện vẫn luôn tìm mọi cách đến tận 7 giờ tối, đến lúc đó, điện thoại vẫn không có kêu lên lần nào.
Thấy cậu nhóc bắt đầu ngáp, cô đành phải đưa con trai trở về nhà.
Trên đường cũng không nhìn thấy có người theo dõi, về đến khu nhà cũng không có thấy gì bất thường, hai mẹ con mới lên lầu về nhà, đưa Cam Đường vào phòng thay quần áo, chuẩn bị tắm rửa cô mới trở về phòng, đem quần áo mới mua cho cậu nhóc cất vào trong vali hành lý của mình.
Điện thoại di động trên bàn đột ngột kêu vang khiến Cam Viện cả kinh, cô vội đứng dậy cầm lấy điện thoại.
“Sáng mai 8 giờ, tôi đón hai mẹ con.”
Đầu điện thoại bên kia, giọng nói của Hoàng Phủ Quyết trầm thấp, lộ ra vẻ mệt mỏi.
Vì để có thời gian cùng hai mẹ con Cam Viện đi Châu Âu lần này, anh vội vàng đẩy nhanh công việc cần hoàn thành, cả ngày đều bận rộn.
“Không cần, mẹ con tôi tự đến sân bay, như vậy có thể tiết kiệm thời gian.” Cam Viện cong môi nói, rốt cuộc vẫn nhịn được không hỏi kết quả giám định.
“Không có việc gì nữa thì tôi tắt máy.”
“Không được tắt.”
Cam Viện nhướng mày, cầm điện thoại chờ anh nói tiếp, nhưng vài giây tiếp theo cũng không thấy đầu dây bên kia nói gì.
“Alo, Hoàng Phủ Quyết?”
“Tôi đây.”
“Vì sao anh không nói lời nào?”
“Tôi đang uống rượu.”
Có lầm hay không? Cô đang chờ anh ta, vậy mà anh ta lại đang uống rượu?
“Vậy anh cứ từ từ uống, hẹn gặp lại.”
“Không được tắt.”
“Anh rốt cuộc muốn gì?”
“Gặp em.”
Cam Viện bĩu môi. Anh ta cho rằng anh ta là Hoàng đế bệ hạ, miệng vàng lời ngọc muốn gặp ai thì gặp sao?
“Không rảnh.”
Cô cắn răng tắt điện thoại.
Căn phòng yên tĩnh được ba giây, sau đó, điện thoại trong phòng khách kêu vang.
Có bệnh!
Cô tức giận mắng thành tiếng, lao tới muốn nhận điện thoại thì Cam Đường vừa tắm rửa xong đã nhanh chân tới nhấc điện thoại lên.
“Alo… Chú Hoàng Phủ, là con Cam Đường… Có việc sao? Mẹ con… Chú chờ một chút.”
Cậu nhóc đưa ống nghe cho Cam Viện. “Mẹ, chú Hoàng Phủ tìm mẹ.”
“Không nhận.”
Cậu nhóc chăm chú nhìn cô, giống như một người lớn đang chăm chú nhìn một đứa bé đang giận hơn.
“Mẹ, mẹ đừng ấu trĩ như vậy.”
Cam Viên xem thường ánh mắt của Cam Đường, bước tới dập điện thoại xuống.
“Đi ngủ!”
Cô xoay người đi vào phòng, cậu nhóc đi phía sau vừa đi vừa lắc lắc đầu giống như một ông cụ non.
“Mẹ, có phải mẹ thích chú Hoàng Phủ không?”
Cam Viện dừng chân trước cửa phòng ngủ, xoay lại nhìn con trai mình, đưa tay chỉ vào mũi mình nói.
“Mẹ? Thích anh ta?! Xem ra hôm nào mẹ phải đưa con đi kiểm tra thị lực mới được!”
“Có nhiều đàn ông theo đuổi mẹ đến vậy, nhưng mẹ chỉ có tức giận đối với chú Hoàng Phủ.” Cậu nhóc khoanh tay đi đến trước mặt cô.
⬅ Trước Tiếp ➡