Nhưng Hoàng Phủ Quyết không có để ý tới sự từ chối của cô, nắm tay cậu nhóc cùng đi ra khỏi phòng.
Cam Viện bất đắc dĩ phải đi theo sau.
Một đường đi về phía trước, cha con hai người tự nhiên mà bình luận loạn tào về đồ ăn tối nay.
Hai người cùng ở cái dạng không ưa nói nhiều, đột nhiên lại vô cùng thân thiết, trò chuyện với nhau thật vui vẻ.
Đi ra tới cổng lớn, đưa hai mẹ con Cam Đường tới cạnh xe, Hoàng Phủ Quyết dừng chân, nhẹ nhàng xoa đầu cậu nhóc.
“Ngày mai chúng ta đi ăn đồ Pháp?”
“Ngày mai Tiểu Đường không có thời gian.”
Cam Đường nhanh chân đi xuống bậc thang, hai tay đặt lên vai cậu nhóc, “Lên xe!”
“Tạm biệt, chú Hoàng Phủ.”
Cậu nhóc nhìn Hoàng Phủ Quyết nhún vai rồi xoay người mở cửa xe.
xét nghiệm ADN (3)
“Chờ một chút!” Cam Viện gọi Cam Đường lại, khi cậu nhóc đi tới thì túm một sợi tóc dứt ra.
Cậu nhóc bị đau thì vẻ mặt nghi hoặc quay lại nhìn cô hỏi, “Mẹ, mẹ làm gì vậy?”
“Mẹ nhìn lầm rồi, mẹ còn tưởng con có sợi tóc bạc!” Cam Viện vuốt vuốt cằm cậu, “Lên xe đi, mẹ nói với chú ấy mấy câu.”
Cậu nhóc bò vào trong ghế sau ngồi, Cam Viện liền đi tới trước mặt Hoàng Phủ Quyết đưa mấy sợi tóc trên tay cho anh.
“Đây là vật anh muốn, ngày mai tôi có hẹn, không thể đi cùng anh.”
Cô đưa lưng về phía Cam Đường, nên cậu nhóc tò mò thò đầu ra nhìn cũng không nhìn thấy rõ rốt cuộc Hoàng Phủ Quyết cầm thứ gì trên tay cô.
Nhìn thấy Hoàng Phủ Quyết đã cầm lấy sợi tóc rồi, Cam Viện liền xoay người rời đi.
“Em không muốn biết sao?” Hoàng Phủ Quyết lên tiếng hỏi từ phía sau cô.
Cam Viện mở cửa xe ra, “Chuyện của mình, tôi đương nhiên biết.”
Nghiêng người ngồi vào xe, cô lưu loát khởi động xe, từ từ rời đi.
“Chú Hoàng Phủ, tạm biệt.”
Cậu nhóc thò đầu qua cửa xe, đưa tay vẫy vẫy Hoàng Phủ Quyết.
Cam Viện nhìn dáng vẻ của cậu trong gương chiếu hậu mà cảm thấy đau lòng.
Chờ đến khi tên kia biết “chân tướng” Tiểu Đường “không phải con anh” thì anh ta nhất định sẽ rời xa, hy vọng cậu nhóc sẽ không vì thế mà đau lòng.
Con trai, thật xin lỗi con!
Trong lòng mặc niệm một câu, cô kéo kính xe lên, từ từ dẫm chân ga, chiếc xe tăng tốc, hối hả nhập vào dòng xe cộ.
Chăm chú nhìn chiếc xe của Cam Viện từ từ biến mất trong dòng xe cô, Hoàng Phủ Quyết nâng tay phải lên, từ từ dứt mấy sợi tóc trên đầu mình.
“Cần bao lâu?”
Will lấy khăn tay ra cẩn thận nhận mấy sợi tóc đó, “Đã hẹn trước thời gian là ngày mai, hiện giờ nhân viên đều đã tan làm, sau khi kiểm tra xong còn phải kiểm tra lại đối chứng một lần, nhanh nhất cũng phải hết buổi sáng mai.”
Hoàng Phủ quyết nhẹ nhàng gật đầu, nhàn nhạt nói.
“Việc này, nhất định phải giữ bí mật.”
Thân phận của anh đặc thù, nếu Cam Đường thật sự là con anh, phải đảm bảo cho hai mẹ con cậu được an toàn, nên chuyện này không thể tiết lộ ra ngoài.
Will nghiêm túc gật đầu: “Tiên sinh yên tâm.”
*
Bởi vì phải lập tức phải xuất ngoại, lúc Cam Viện đón Cam Đường đã xin phép giáo viên nghỉ học, cho nên ngày hôm sau Cam Đường cũng được ngủ thêm một chút.
Mà một đêm này, cô lại ngủ không yên giấc.
Tối hôm qua ngủ muộn, cả đêm mơ mơ màng màng hỗn độn, ngủ thẳng đến 9 giờ sáng mới tỉnh lại, lại cảm thấy cả người mệt mỏi.
Nghiêng tai lắng nghe một lúc, Cam Viện không nghe thấy tiếng động của Cam Đường mới rời giường, đi xuyên qua phòng khách đi tới phòng ngủ của cậu nhóc, mở cửa ra.
“Heo nhỏ lười, giờ nào rồi mà còn ngủ…”
Nói được một nửa, cô ngừng lại, đưa tay gỡ tớ giấy dán trên cánh cửa xuống, trên mặt giấy, cậu nhóc viết mấy chữ:
“Mẹ, con đi mua đồ ăn sáng.”
Cô nhẹ nhàng thở phào, xoay người nhìn đồng hồ.
Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng mở khóa, lập tức đi tới cửa đón, quả nhiên thấy cậu nhóc xách theo túi lớn túi nhỏ đi vào.
“Vất vả quá!”
Cô đưa tay nhận lấy túi đồ ăn trên tay cậu, thuận thế ôm cậu nhóc vào trong lòng hôn một cái.
“Con trai, con cưới mẹ chứ?”
“Nhàm chán.”
Cậu nhóc dành cho cô một cái nhìn xem thường, lấy lại túi đồ ăn trên tay cô rồi nói, “Mẹ đi rửa mặt ăn sáng.”
“Yes, sir!”
Xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cậu nhóc, Cam Viện đi về phòng mình, nhưng không quên nhắc nhở, “Cẩn thận một chút.”
Một lát sau, cô rửa mặt xong xuôi đi ra tới phòng ăn, cùng ăn sáng với cậu nhóc, chuẩn bị cùng cậu nhóc nói tới chuyện ra nước ngoài.
“Lát nữa chúng ta ra ngoài dạo phố, mẹ mua cho con mấy bộ quần áo.”