⬅ Trước Tiếp ➡
Đại boss nhà cô ta tự mình kéo ghế cho người phụ nữ này, Hứa An Nhiên nào có dám không có đạo lý.
Cam Viện cũng không phải người khó tính, đương nhiên đối với người ngoài vẫn có chút cẩn thận nên suy nghĩ lại một chút sự sắp xếp của Hứa An Nhiên, thấy cũng không có quá vất vả, cô mới thấy yên lòng.
Mọi người mới nói chuyện được mấy câu, đồ ăn đã được bày lên bàn.
Hoàng Phủ Quyết đến đũa của mình còn chưa động đã tự tay sắp xếp lạ bộ đồ ăn trước mặt cậu nhóc.
“Cảm ơn chú Hoàng Phủ.”
Hoàng Phủ Quyết nhàn nhạt gật đầu, cầm đũa lên, Hứa An Nhiên lúc này mới dám chạm vào đũa.
Trong bữa ăn, Hoàng Phủ Quyết ăn cũng không nhiều nhưng mà lại giúp Cam Đường cùng Cam Viện gắp đồ ăn.
Cam Viện lười biếng ăn một miếng rau, ánh mắt thì như thấu kính liếc xéo hai cha con, lúc trước còn không có nhìn ra, nhưng hiện giờ hai người cùng ngồi một chỗ, thật đúng là giống nhau đến kinh người.
Ăn được nửa bữa cơm, Hứa An Nhiên đã nhìn ra mình là một cái bóng đèn công suất lớn nên lặng lẽ kéo tay áo nhiếp ảnh gia, cùng nhau đứng dậy cáo từ.
Hoàng Phủ Quyết nhàn nhạt đáp một tiếng.
Cam Viện lễ phép định đẩy ghế đựng đậy, nhưng mà eo mới vừa rời lưng ghế thì một bàn tay đã vươn tới, ngăn cô đứng dậy.
Hoàng Phủ Quyết là lo lắng cô cũng muốn đi nên đưa tay ngăn cô lại. Cam Viện vốn không có phòng ngừa, cả người vừa định đứng dậy thì tay anh duỗi tới, bàn tay vừa vặn chạm vào ngực cô.
Ánh mắt hai người đồng thời cứng lại, Cam Viện đẩy tay anh ra, cả người lập tức đứng dậy.
“Không được đi.” Hoàng Phủ Quyết lập tức vươn tay ngăn cô lại.
Cô trừng mắt: “Tôi đi toilet cũng không được sao?”
Cam Đường nhẹ nhàng lắc đầu thở dài.
Trợ lý đứng một bên thì cứng đờ như một pho tượng mắt không nhìn tai không nghe.
xét nghiệm ADN (2)
Hoàng Phủ Quyết không buông tay, “Cửa ở phía sau em.”
Cam Viện bĩu môi, xoay người đi vào toilet.
Đi vào trong, cô mở vòi nước cho nước chảy, còn cô đưa tay vào trong túi quần, lấy ra một con dao gấp.
Đưa tay tháo dây buộc tóc, cô cẩn thận kéo một vài sợi tóc xuống, dùng con dao gấp cắt đứt mấy sợi tóc đó rồi cẩn thận đặt vào ở trong khăn giấy.
Đoạn tóc này không dài, chắc hẳn cũng tương tự tóc trên đầu con trai cô.
Thu lại con dao gập, một lần nữa buộc lại mái tóc dài, cô cẩn thận thu dọn bồn rửa tay, dùng nước rửa trôi mọi thứ vào trong cống thoát nước, sau đó mới đưa tay nhặt cái mảnh khăn giấy cùng mấy sợi tóc kia lên, cẩn thận nhét vào trong túi.
Rửa sạch tay, cô tắt vòi nước, như không có việc gì đi ra.
Chỉ thấy trên bàn ăn, không biết Cam Đường mới nói gì mà cái người đàn ông vốn luôn nghiêm túc kia lúc này cũng phải bật cười thành tiếng.
Nghiêng mặt nhìn Cam Đường, anh cười hỏi:
“Có phải vậy không?”
Cậu nhóc đưa một bàn tay đặt lên môi, “hư” một tiếng.
“Có phải đang nói xấu gì mẹ không?”
Không đợi Cam Đường lên tiếng, Hoàng Phủ Quyết đã đi trước một bước:
“Đây là bí mật của tôi cùng Tiểu Đường.”
Cậu nhóc lập tức cười gật đầu liên tục.
Hứ.
Có gì đặc biệt hơn người chứ.
Cam Viện lại tiếp tục cầm đũa ăn cơm. Cậu nhóc nhìn Hoàng Phủ Quyết vẫy vẫy tay, Hoàng Phủ Quyết lập tức nghiêng người qua, vừa nghe cậu thì thầm bên tai, ánh mắt vừa chăm chú nhìn Cam Viện, cũng không có gật đầu, một lát thì xoay người kề tai Cam Đường nói nhỏ.
Cậu nhóc nhìn Cam Viện bật cười, Hoàng Phủ Quyết lại dựng một ngón tay đặt trên môi, nhẹ nhàng lắc đầu, Cam Đường lập tức ngậm cái miệng nhỏ đang cười lại, làm ra vẻ thâm trầm.
Nhàm chán!
Cam Viện nói thầm, trong lòng khó tránh khỏi chút tò mò.
Nhìn dáng vẻ hai cha con, khẳng định là đang nói về cô, hay là Hoàng Phủ Quyết đang tìm hiểu về cô thông qua cậu nhóc.
Nghĩ tới đây, trong lòng Cam Viện có chút căng thẳng.
Mặc dù không phải chuyện gì của cô Cam Đường cũng biết, nhưng có một số việc cô không có kiêng kị, vạn nhất những chi tiết đó khiến anh sinh nghi…
Nhìn hai người kề tai to nhỏ với nhau, cô đặt mạnh chiếc đũa xuống bàn.
“Cam Đường, mẹ dạy con như thế nào, lúc ăn cơm phải làm sao?”
“Ăn cơm thì phải chuyên tâm, lúc ăn cơm không thể vừa ăn vừa chơi.”
“Vậy con đang làm cái gì?”
Cậu nhóc vẻ mặt vô tội nhìn cô, “Con đã ăn no rồi.”
Hoàng Phủ Quyết khẽ cười.
Ngăn lại cảm xúc muốn đem đồ ăn ụp lên khuôn mặt tuấn tú của anh, Cam Viện lại một lần nữa đẩy ghế đứng dậy.
“Nếu đã ăn no, chúng ta cũng nên đi rồi.”
“Cam tiểu thư, đồ tráng miệng còn chưa có mang lên.” Trợ lý chủ động nói.
“Tiểu Đường đang ở tuổi mọc răng, buổi tối không ăn đồ ngọt.” Cam Viện bước tới bên cạnh con trai, còn chưa đợi cô kịp đưa tay, Hoàng Phủ Quyết đã bế cậu nhóc từ trên ghế xuông, “Tôi tiễn hai mẹ con.”
“Không cần.”
Cam Viện từ chối.
⬅ Trước Tiếp ➡