⬅ Trước Tiếp ➡
xét nghiệm ADN (4)
Cậu nhóc liếc mắt nhìn cô một cái rồi gật đầu, “Vâng.”
Ăn sáng xong, hai mẹ con dọn dẹp rồi đi ra ngoài, tiến thẳng tới trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.
Tiêu tiền vì con trai, Cam Viện luôn không tiếc. Tiền lương của cô ngoại trừ những sinh hoạt cơ bản đều là dành cho cậu nhóc.
Đến trung tâm thương mại, hai mẹ con đi thẳng tới cửa hàng thời trang trẻ em, Cam Viện rất nhanh chọn cho cậu nhóc 3-4 bộ quần áo, một bộ tây trang, một bộ nhàn nhã, một bộ vận động thoải mái, còn có giày, khăn quàng…
“Mua hai đôi giày này nhé?”
Cậu nhóc không chịu đứng dậy, lắc đầu nói: “Không cần.”
“Mệt sao?” Cam Viện thu lại thẻ tín dụng hỏi cậu nhóc, “Thế mua một đôi, được không?”
“Không cần!” Cậu nhóc lặp lại đúng câu nói đó.
“Được được, mẹ không mua.”
Cho rằng cậu nhóc đi nhiều mệt mỏi nên không đi dạo nữa, Cam Viện không kiên trì, một tay xách túi lớn túi bé, một tay dắt Cam Đường đi về phía thang máy.
Nhìn thấy chiếc ghế tựa dành cho khách nghỉ chân gần đấy, cậu nhóc lập tức kéo cô qua.
“Mẹ, mẹ ngồi đây chờ con một chút.”
“Con đi đâu?”
“Toilet.”
“Cẩn thận một chút.”
“Con biết.”
Cậu nhóc xua xua tay với cô rồi chạy về phía bên phải.
“Sai hướng rồi, bên trái.”
Cam Viện từ phía sau nhắc nhở câu.
“A.” Cậu nhóc cười tươi, xoay người chạy về phía bên trái, nhưng nhìn thấy cô không để ý liền lập tức lén lút chạy trở lại, vòng qua phía sau lưng Cam Viện, lén lút đi tới thang cuốn, đi lên tầng 3.
Ngồi trên ghế đợi một lát không thấy cậu nhóc trở về, Cam Viện nhìn về phía cửa toilet, nhẹ nhàng bĩu môi.
“Vật nhỏ, con ngủ trong đó rồi sao?”
Từ nhỏ, cô đã dạy con tính tự lập, cậu nhóc cũng sớm trưởng thành, ngoài chuyện đi dạo siêu thị mua linh tinh không nói, đi toilet Cam Viện đương nhiên sẽ không cảm thấy lo lắng.
Cô nâng tay nhìn đồng hồ xem giờ rồi xoa xoa trán.
Hôm nay Hoàng Phủ Quyết nhất định là sẽ đi làm xét nghiệm ADN, cái kế giấu trờ qua biển của cô không chắc đã thành công, cô cố ý đưa Cam Đường ra ngoài dạo phố chính là để tránh sự việc bại lộ, bị Hoàng Phủ Quyết bắt được.
Đợi thêm một lát, vẫn không thấy cậu nhóc ra tới, Cam Viện khó tránh khỏi lo lắng. Cô đứng dây đi tới gần toilet, một lát cũng không thấy cậu nhóc ra thì mới ngăn một người mới từ trong đó ra hỏi.
“Trẻ con? Trong toilet không có ai.”
Cam Viện cả kinh, lập tức không kiêng dè chạy thẳng vào trong toilet nam.
Quả nhiên, trong toilet trống không, không có chút bóng dáng của cậu nhóc.
Trái tim như thắt lại, Cam Viên chạy ra khỏi toilet, vừa đi tìm vừa lấy điện thoại ra gọi vào số di động của cậu nhóc.
“Tiểu tử thối, con không nhận điện thoại của mẹ thì đừng mong mẹ tha cho con… Cam Đường… Tiểu Đường…”
“Mẹ!”
Đột nhiên phía sau có giọng nói của cậu nhóc.
Cam Viện vội quay lại, nhìn thấy cậu nhóc thì thở phào nhẹ nhõm, cô xông tới, xốc hai bên nách cậu nhấc lên.
“Đi đâu vậy? Làm mẹ tìm không thấy.”
“Con xuống lầu một chuyến.”
“Không phải là con không tìm được WC ở tầng này chứ?” Cam Viện khinh thường trừng mắt nhìn cậu một cái. “Không phải mẹ đã từng nhắc con sao, đi đến chỗ nào việc đầu tiên là nhìn đường thoát hiểm, thứ hai là lưu ý nhìn vị trí của toilet sao?”
Cậu nhóc nhàn nhạt cười, “Con biết rồi. Mẹ, chúng ta về đi.”
“Dù sao cũng đã tới rồi, chi bằng… chúng ta ăn cơm trưa ở đây luôn?”
“Mới 11h.”
“Vậy… a, đúng rồi, trên lầu có khu vui chơi giải trí, chúng ta đi lên đó chơi một lát, được không?”
“Nhàm chán!”
“Coi như con chơi cùng mẹ, được không?” Cam Viện nhẹ nhàng gõ gõ cái trán vào vai cậu. “Đua xe, có dám không?”
xét nghiệm ADN (5)
“Đương nhiên.” Cậu nhóc lập tức đồng ý. “Nhưng mà, mẹ phải nhận thua nha.”
Đồ tiểu tử thối, nếu không phải là nhường cậu, cô làm sao có thể thua?
Cam Viện cười mà không nói, “Được rồi, lên lầu.”
Hai mẹ con đi tới lầu 6, khu vui chơi giải trí, Cam Viện đổi lấy một ít tiền xu, rồi kéo cậu nhóc thẳng đến khu chơi đua xe.
“Chuẩn bị, bắt đầu!”
Hai mẹ con đồng thời thả tiền xu vào máy, lập tức nắm lấy tay lái, nghiêm túc mà chơi.
Nghiêng mặt nhìn cậu con trai đã bị nàng bỏ rơi, Cam Viện cố ý nghiêng tay lái của mình, trên màn hình, chiếc xe máy lập tức chạy ra khỏi đường đua.
“Mẹ, mẹ thật ngốc.”
Cậu nhóc bất đắc dĩ lên tiếng cảm thán.
⬅ Trước Tiếp ➡