⬅ Trước Tiếp ➡
“Vậy…” Câu nhóc nâng hai tay lên đỡ lấy khuôn mặt nhỏ, đôi mắt mở to tràn đầy hy vọng nhìn chăm chú vào cô qua kính chiếu hậu, “Buổi tối hôm nay hai người có thể không cãi nhau không?”
Cô đưa mắt nhìn lại vẻ xem thường.
“Giả vờ dễ thương đáng xấu hổ!”
“Mẹ…”
Cậu nhóc kéo dài giọng.
Biết rõ là cậu cố ý giả vờ dễ thương nhưng mà cô không thể không mềm lòng.
“Chuyện này phải xem thái độ của chú ấy.” Cam Viện nhìn con trai, rốt cuộc cũng thỏa hiệp. “Được rồi, mẹ cam đoan với con, nếu chú ấy không trêu chọc mẹ, mẹ cũng sẽ không nhắm vào chú ấy.”
Nghe thấy vậy, cậu nhóc lập tức thu hồi dáng vẻ giả vờ đáng yêu, một lần nữa trở thành một đứa trẻ lạnh nhạt, khóe môi nhè nhẹ nhếch lên, tẹo lên một nếp nhăn mờ nhạt trên mặt khi cười.
Nhìn dáng vẻ của cậu nhóc, Cam Viện tức giận nghiến răng.
“Cái đồ bạch nhãn lang nhỏ, khuỷu tay chỉ biết hướng ra bên ngoài.”
Sinh ra rồi nuôi dưỡng mấy năm vậy mà vẫn còn kém cái kẻ mà con gặp mặt có mấy ngày sao.
“Không có a.” Cậu nhóc lập tức nhún vai chìa hai tay ra. “Con là đang giúp mẹ a.”
“Giúp mẹ?”
“Con đã lên mạng điều tra về chú ấy. Chú ấy là sếp lớn ở HF của vương quốc A. Con cảm thấy, chú ấy có thể xứng đôi với mẹ.
Cậu nhóc ôm hai cánh tay, giọng nói tràn ngập sự tự tin cùng kiêu ngạo.
Ở trong mắt cậu, mẹ cậu chính là người phụ nữ tốt nhất trên đời này, đương nhiên chỉ có người đàn ông có thực lực nhất mới xứng đôi với mẹ cậu.
Cam Viện dở khóc dở cười. Thật không hổ là con anh ta, trình độ tự luyến thật không ai bằng.
“Con mắt nào của con nhìn thấy chúng ta xứng đôi?”
“Cả hai mắt.”
Cam Viện chỉ biết cười, không nói chuyện nữa.
Cậu nhóc còn quá nhỏ, làm sao có thể hiểu được, cô cùng với anh ta giống như đen với trắng, ánh sáng với bóng đêm, giống như là hai thế giới không thể cùng song hành.
Xe đến nơi, trợ lý Will của Hoàng Phủ Quyết đã sớm cùng hai vệ sỹ đợi ở cổng lớn, nhìn thấy xe của cô tới lập tức tiến lại đón, giúp hai mẹ con Cam Viện xuống xe, giống như nghênh đón nguyên thủ quốc gia đưa hai mẹ con cô vào trong cánh cửa màu đen của Ngự viên.
Ngoài cửa lớn lập tức treo biển ngừng đón khách. Trên bãi xe ngoài xe của Hoàng Phủ Quyết cùng xe của vệ sỹ thì chỉ còn có xe của cô.
Đặt bao khu vực này rồi sao?
Cam Viện nhìn lướt qua thì bĩu môi.
Cậu nhóc thì đứng lại nhìn Cam Viện nói: “Mẹ, chỗ này hôm nay không bán hàng sao?”
“Không cần lo lắng,” Will lập tức giải thích: “Là Hoàng Phủ tiên sinh đã bao trọn khu vực này.”
Trên hành lang xuyên qua khuôn viên, ánh trăng rải vàng trên mặt đất, trước mắt giống như con đường nhỏ đi xuyên qua sông qua núi, vây quanh một tòa nhà thủy tạ hai tầng.
Tường màu trắng, ngói âm dương, tuy cổ kính mà không mất đi sự tao nhã.
Trước lối vào, chiếc màn lụa màu trắng phất phơ theo gió, Hoàng Phủ Quyết mặc một chiếc áo gió đứng phía trước, trông cô đơn mà tuyệt thế.
“Chú Hoàng Phủ.”
Cậu nhóc mỉm cười vừa đi vừa lên tiếng gọi.
Hoàng Phủ Quyết vốn đang quay mặt sang hướng khác nói với trợ lý sắp đặt bữa tối, nghe thấy tiếng gọi lập tức quay lại, nhìn cậu nhóc đi tới, ánh mắt màu lam lập tức nhu hòa.
“Tiểu Đường.”
Bàn tay đưa lên xoa đầu cậu nhóc, Hoàng Phủ Quyết đưa mắt nhìn Cam Viện đang ở phía sau.
Nhìn thấy ánh mắt của anh, Cam Viện đưa tay lên vuốt vuốt mái tóc bị gió làm rối.
Muốn khiến cô mất mặt, nằm mơ.
Ánh mắt người đàn ông mị hoặc, đáy mắt hiện lên tia bỡn cợt.
Mặc cho cô ngụy trang, cũng không thể che giấu được sự phản nghịch của bản thân.
xét nghiệm ADN (1)
Ba người cùng đi lên lầu. Cam Viện còn chưa vào tới cửa liền nhìn thấy bên bàn ăn có hai người đứng.
“Cô chính là Cam tiểu thư, tôi là Hứa An Nhiên, Tổng giám đốc điều hành hãng thời trang trẻ em Vương Tử.”
Hứa An Nhiên tươi cười giới thiêu, “Vị này là nhiếp ảnh gia Tiểu Ngũ. Lần này chụp ảnh cho Cam Đường là do cậu ấy phụ trách.”
Cam Viện khách khí chào hỏi hai người, Will thì bế Cam Đường lên cái ghế ngồi dành cho trẻ em mà anh ta đã chuẩn bị, Hoàng Phủ Quyết liền đi tới kéo chiếc ghế bên cạnh ghế chủ cho Cam Viện.
Ghế của Cam Đường ở bên trái, ghế của cô ở bên phải ghế chủ tiệc. Hoàng Phủ Quyết đã bố trí mẹ con cô ngồi ở hai bên anh.
Nếu là trước kia, Cam Viện nhất định sẽ lấy lý do phải chăm sóc con để đổi chỗ ngồi, nhưng lần này cô không nói nửa lời, nghiêng người ngồi trên ghế.
Từ nhỏ tới giờ, con trai cô không có bị cha chiều chuộng qua, nên giờ cô muốn cho con trai một cơ hội.
Hứa An Nhiên đứng một bên đã âm thầm chậc lưỡi ở trong bụng. Nhiếp ảnh gia này không biết về Hoàng Phủ Quyết, nhưng Hứa An Nhiên đã đi theo anh hơn hai năm. Không chỉ tự mình kéo ghế của Cam Viện, còn bố trí chỗ ngồi cho cô ở ngay bên cạnh… Chậc chậc, tin tức này cho thấy vị trí không tầm thường.
Đương nhiên, Hứa An Nhiên là người thông minh, trong lòng hiểu rõ là được, sẽ không ngây ngốc mà nói nhiều.
Trợ lý giúp Hoàng Phủ Quyết kéo ghế, đợi sau khi anh ngồi xong, Hứa An Nhiên lúc này mới dám ngồi xuống ghế của mình.
Thậm chí vị nhiếp ảnh gia Tiểu Ngũ kia, đương nhiên cũng vô cùng cẩn thận mà ngồi vào vị trí của mình.
Trong khi chờ sau đồ ăn được mang lên, Cam Viện liền hỏi Hứa An Nhiên về việc chụp ảnh lần này. Chuyện liên quan tới cậu nhóc, cô đương nhiên muốn hỏi cho rõ ràng.
Hứa An Nhiên thì cẩn thận giải thích với cô về vị trí cùng lộ trình chụp ảnh.
“Cam tiểu thư không cần lo lắng, nếu tiểu thư cảm thấy chúng tôi sắp xếp có gì chưa thuận, chúng ta có thể thương lượng lại. Chỉ cần không ảnh hưởng đến tiến độ công việc, chúng tôi sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của tiểu thư cùng Tiểu Đường.”
⬅ Trước Tiếp ➡