⬅ Trước Tiếp ➡
“Là ai?”
“Anh làm em đau!” Sở Hân Tình nũng nịu kêu lên.
Bàn tay của Kiều Lương càm thêm siết chặt: “Không phải cô bán đứng tôi, cung cấp hành tung của tôi cho ông nội chứ?”
Bằng năng lực của người này, không có khả năng nhanh như vậy tìm được anh, trừ phi cô ta đem hành tung của cô báo cho ông nội biết, nếu như vậy, có khả năng mẹ con Cam Viện cũng phải chịu liên lụy vì anh.
“Không có mà!”
“Vậy làm sao cô biết được tôi ở chỗ này?”
Sở Hân Tình kéo bàn tay đang túm chặt ra, ngẩng đầu bảo anh: “Không phải anh để em tới sao?”
Vẻ mặt Kiều Lương ngẩn ngơ: “Tôi… bảo cô tới.”
“Bằng không, thì phòng này do em tự đặt sao?” Sở Hân Tình tươi cười túm lấy cánh tay anh, “Được rồi, em biết anh sĩ diện, coi như là em tìm được anh…”
Kiều Lương nhíu mày: “Điện thoại, tin nhắn như thế nào?”
Nhìn dáng vẻ Sở Hân Tình sững sờ, anh xoay người lấy điện thoại di động trong túi của cô ra, nhìn vào nhật ký điện thoại, không phát hiện ra điều gì khác thường, anh lại mở phần tin nhắn.
Đùa thành thật (5)
Lập tức, bên trong hiện ra một tin nhắn từ một số không lưu tên.
“Khách sạn Vương Triều, phòng 907, vào ở sau đó đến nhà ăn, chỉ cần hỏi bọn họ người tên Kiều Lương, cô nhất định sẽ nhìn thấy người cô muốn nhìn thấy nhất.”
“Đáng chết!” Kiều Lương tức giận mắng thành tiếng. “Hoàng Phủ Quyết, coi như cậu lợi hại!”
Anh đã khẳng định, với chỉ số thông minh cùng năng lực của Sở Hân Tình không có khả năng tìm được anh nhanh như vậy. Chuyện này ngoại trừ Hoàng Phủ Quyết còn ai làm được?
Sở Hân Tình bị người ta lợi dùng mà không biết, “Hoàng Phủ Quyết… cái tên này nghe rất quen, là ai vậy?”
Ném điện thoại di động lên trên giường, Kiều Lương xoay người định đi.
“A Lương…” Sở Hân Tình lập tức lên tiếng gọi, nhưng mà Kiều Lương đã nhanh hơn cô ta một bước, mở cửa ra ngoài.
“Lục Tử Lương!”
Sở Hân Tình đuổi theo ra tới hành lang. “Anh đây rốt cuộc có ý gì?”
Đặt phòng giúp cô, lại chủ động mời cô tới đây, cô ta tưởng rằng anh đã thay đổi quyết định, thế mà cô ta tới thì anh lại thay đổi sắc mặt, thế này gọi là cái gì?
Kiều Lương dừng ở cửa thang máy: “Cô sớm trở về đi, không cần lãng phí thời gian ở đây, bởi vì tôi đã từ chức!”
“Lục Tử Lương!” Sở Hân Tình chạy lại thang máy nhưng vẫn chậm một bước, Kiều Lương đã đóng cửa thang máy đi xuống lầu, nên tức giận đá vào thang máy một cái giận dữ hét lên: “Cái tên hỗn đản này, anh chờ đó!”
Cô ta tức giận quay đầu thì nhìn thấy cách đó không xa có một người đàn ông mặc tây trang, biết mình thất thố nên cô ta vội vàng thu chân lại, hậm hực mà xoay người.
Người đàn ông mặc tây trang đưa tay đặt tai nghe bluetooth lên tai, nói: “Ngài Will, Sở Hân Tình đã vào khách sạn ở, vị bếp phó kia vừa mới từ phòng cô ta rời đi.”
“Tốt, tôi biết rồi.”
Ở đầu kia điện thoại, Wil tắt điện thoại, một lần nữa quay vào thư phòng, đứng trước bàn báo cáo: “Theo sự sắp xếp của ngài, Sở Hân Tình đã vào trong khách sạn ở, lúc cô ta vào khách sạn thì bắt gặp Kiều Lương của Cam tiểu thư cùng nhau đi ra, Sở tiểu thư liền ngăn Kiều Lương lại, kéo vào phòng mình. Vừa mới rồi, hình như hai người đã cãi cọ một trận, Kiều Lương đã rời đi. Đúng rồi, phía khách sạn báo tin tới, Kiều Lương đã từ chức.”
Hoàng Phủ Quyết nhàn nhạt cong môi, ký tên mình lên tờ giấy cuối cùng.
*
Ngồi trong xe, Cam Đường quay mặt nhìn dòng xe cộ ngược xuôi phía ngoài cửa sổ, Cam Viện thì thở phào nhẹ nhõm.
Với tính cố chấp của tên kia, đã nói thì nhất định phải làm đến cùng, cái xét nghiệm ADN này tất nhiên không giấu được mãi, nhưng từ lúc hứa với Hoàng Phủ Quyết, cô vẫn luôn tự hỏi làm thế nào để giấu trời qua biển*.
*Giấu trời qua biển (Mạn thiên quá hải): lợi dụng sương mù để lẩn trốn, xuất phát từ tích dùng thuyền cỏ mượn tên của Gia Cát Lượng trong trận đại chiến Xích Bích.
Đúng lúc dừng xe trước đèn đỏ, điện thoại di động của Cam Viện trong túi vang lên, cô lấy điện thoại ra nghe.
“Cam tiểu thư, Hoàng Phủ tiên sinh đã đặt chỗ ở Ngự viên, cũng đã hẹn nhiếp ảnh gia tới nói chuyện về việc chụp hình. Tiểu thư, bây giờ tôi đi qua đón tiểu thư, có được không?”
“Không cần, chúng tôi sẽ trực tiếp đến đó.”
“Vậy được, tôi sẽ gửi địa chỉ đến di động của tiểu thư, tiểu thư lái xe cẩn thận.”
Tắt điện thoại, Cam Viện nhét điện thoại di động vào trong túi, bàn tay tùy ý lướt vào mái tóc.
Hai cái kẹp tóc đều đang ở chỗ Hoàng Phủ Quyết, hiện tại cô chỉ dùng một cái dây nhỏ buộc lại một chút nên tóc tai có vẻ tùy ý.
Bàn tay một lần nữa đặt lên tay lái, cô liếc mắt nhìn kính chiếu hậu, nhìn vào cậu nhóc đang bị ánh hoàng hôn nhuộm vàng mái tóc đen, cô chợt nghĩ ra một cách.
Có rồi.
Hoàng Phủ Quyết, tôi sẽ khiến anh hoàn toàn hết hy vọng.
“Mẹ, chúng ta đi đâu vậy?” Cậu nhóc từ ghế sau hỏi.
“Đi ăn cơm cùng nhiếp ảnh gia, nói chuyện một chút về việc chụp hình cho con.
“Vậy, chú Hoàng Phủ có ở đó không?”
Đùa thành thật (6)
“Con hy vọng chú ấy ở đó sao?”
Ánh mắt cậu nhóc sáng bừng, vâng một tiếng.
Quả nhiên huyết mạch tình thâm.
Còn không có thấy cậu nhóc đối với một người mới quen nào thích nhanh như vậy, dù là Kiều Lương, cũng phải là quen thuộc một thời gian dài mới thích.
Cô thu hồi ánh mắt, tiếp tục lái xe, Cam Viện nhếch môi vẻ cưng chiều mà tà mị.
“Đúng như con mong muốn, chú ấy cũng ở đó.”
Tuy rằng cô một chút cũng không muốn nhìn thấy Hoàng Phủ Quyết, nhưng mà vì con, cô sẽ nhẫn nhịn.
⬅ Trước Tiếp ➡