⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ta bước tới trước một bước, ga lăng giúp cô mở cửa ra.
Cam Viện nhướn mày: “Anh không cần đi làm?”.
Kiều Lương vịn cửa nhún vai một cái: “Anh từ chức rồi”.
“Phải không?”.
Vẻ mặt Cam Viện cũng không quá kinh ngạc, người giống như anh ta, làm sao có thể ở mãi ở chỗ này?
Nhìn cô ra khỏi phòng làm việc, Kiều Lương giúp cô khép cửa lại, đi vội hai bước đuổi tới bên cạnh cô.
“Em không tò mò nguyên nhân sao?”.
Cam Viên nhấn nút thang máy: “Anh vốn dĩ không thuộc về nơi này”.
Anh ta cười hứng thú: “Sao lại nói thế?”.
“Cảm giác thôi”. Cam Viện đi vào thang máy: “Có thởi gian thì chúng ta ăn cùng nhau một bữa cơm, xem như chia tay anh”.
Lần này trở về, cô sẽ đưa Cam Đường rời khỏi nơi này, e rằng không còn cơ hội gặp lại anh ta nữa.
Nửa năm qua, Kiều Lượng đã chăm sóc rất nhiều cho mẹ con cô, xem như là trả một nhân tình.
Kiều Lương cười rực rỡ: “Lúc nào anh cũng có thời gian, nhưng em đừng quá lo lắng, cho dù anh không làm việc ở đây nữa thì chúng ta vẫn là bạn bè, không phải sao?”.
Bạn bè sao?
Đúng vậy!
Dù sao thì, Kiều Lương cũng xem như là người duy nhất gần gũi với cô trong những năm gần đây.
Vì vậy, cô nhẹ nhàng gật đầu.
“Đương nhiên rồi”.
Nói xong, thang máy đã tới lầu một, cửa thang máy mở ra, Kiều Lương ga lăng đè cửa thang máy lại, vừa ngước mặt đã thấy một cô gái cao gầy đứng bên ngoài.
Đôi bên chạm mắt nhau, cô gái lập tức hai mắt tỏa sáng, Kiều Lương thì nghi ngờ nhíu mày.
Sở Hân Tình, sao cô ta lại đến đây?
Lúc này, Sở Hân Tình ở bên ngoài thang máy cũng đã thấy được Cam Viện đứng bên cạnh anh ta, đáy mắt cô ta hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó lại mỉm cười.
“A Lương!”. Cô ta thân mật gọi Kiều Lương, bước nhanh tới, một tay ôm lấy bờ vai anh ta: “Đáng ghét, vừa rồi gọi điện thoại còn nói không rảnh, cố ý cho em bất ngờ phải không?”.
Lần này đến thành phố B là để đưa anh ta về, Sở Hân Tình đương nhiên sẽ không chịu để yên.
Thấy anh xuất hiện cùng Cam Viện, trong lòng cô ta dù có oán trách anh ta nghìn vạn lần thì ngay trước mặt Cam Viện, cô ta cũng sẽ không lộ ra một chút khe hở nào.
“Hai người nói chuyện đi, tôi đi trước”.
Cam Viện phất tay với Kiều Lương rồi bước đi.
Người phụ nữ trước mặt là ai, có quan hệ như thế nào với Kiều Lương…những chuyện này đều không có dính dáng chút nào đến cô, bây giờ chuyện quan trọng và khẩn cấp nhất của cô lúc này chính là ứng phó với chuyện sau khi giám định người thân.
Kiều Lương đưa tay lên, ngăn Sở Hân Tình ôm lấy cánh tay anh ta.
“Tiểu Viện, chờ một chút”.
Khó khăn lắm Cam Viện mới mời anh ta ăn bữa cơm, Kiều Lương không muốn mất đi cơ hội này, về chuyện của Sở Hân Tình, anh cũng muốn giải thích với cô một câu, tránh để đối phương hiểu lầm.
Đùa thành thật (4)
Cam Viện dừng lại, Kiều Lương lập tức muốn dời khỏi Sở Hân Tình đi về phía cô, thấy vậy, Sở Hân Tình lập tức tươi cười ôm lấy cánh tay Kiều Lương.
“A Lương, đây là đồng nghiệp của anh sao? Giới thiệu cho em biết đi.” Nói rồi, cô ta tươi cười đưa tay phải về phía Cam Viện: “Chào cô, tôi là hôn thê của A Lương, Sở Hân Tình, sau này mong cô chiếu cố.”
Cô ta cố tình nhấn vào hai chữ “hôn thê”, chính là muốn cảnh cáo Cam Viện biết khó mà lui.
Cam Viện sao không nghe ra ý trong lời nói của cô ta chứ. Cam Viện cười thầm trong lòng, con người liền không kiêu ngạo, không siểm nịnh mà đưa tay ra, nhẹ nhàng bắt tay cô ta.
“Tôi là Cam Viện.”
Sở Hân Tình mỉm cười: “Đã sớm nghe A Lương nhắc tới cô, cảm ơn cô đã đối xử tốt với A Lương nhà chúng tôi, con người anh ấy quá tùy hứng, không có đem lại nhiều phiền toái cho cô chứ?”
“Làm sao có thể chứ!” Cam Viện rút tay về, lùi lại một chút nói: “Tôi còn có việc, không quấy rầy hai người nữa, tạm biệt.”
“Tạm biệt!” Sở Hân Tình tươi cười vẫy tay chào cô, bàn tay còn lại vẫn ôm chặt lấy cánh tay Kiều Lương, không cho anh có cơ hội chạy thoát. Nhìn theo Cam Viện, thấy cô đã biến mất khỏi cửa đại sảnh, Sở Hân Tình mới thu hồi ánh mắt, kéo Kiều Lương vào trong thang máy: “Chúng ta lên lầu trước, sau đó mới đi nhà ăn.”
Nhìn bóng dáng Cam Viện biến mất, Kiều Lương mới từ từ rút cánh tay về, nhíu mi nhăn mặt nhìn Sở Hân Tình hỏi: “Làm thế nào cô biết được chỗ làm này của tôi?”
Sở Hân Tình vênh mặt, vẻ đắc ý nói: “Bí mật.”
Cô ta mới tới thành phố B này được 3 ngày, ở chỗ này anh lại dùng tên giả, cô ta không có khả năng tìm được anh nhanh như vậy.
“Cô rốt cuộc làm thế nào tìm được tôi?”
Kiều Lương rất muốn biết, rốt cuộc mình sai ở chỗ nào mới có thể bị cô ta quấn lấy.
“Muốn biết?” Sở Hân Tình kéo hành lý đưa vào tay anh, vênh mặt nói: “Đưa em lên phòng, em sẽ nói cho anh biết.”
Dù sao với tính tình của cô ta cũng sẽ không dời đi như lời anh nói, Kiều Lương đành đưa tay nhận lấy túi hành lý, giúp Sở Hân Tình kéo vào trong thang máy.
“Nói đi.”
“Còn chưa tới phòng mà.”
Sở Hân Tình cong môi cười. Kiều Lương bất đắc dĩ phải nhịn xuống đưa cô ta về phòng. Nhìn thấy Kiều Lương vừa đặt hành lý xuống, Sở Hân Tình liền đưa tay ôm lấy eo anh từ phía sau.
“A Lương, mấy ngày nay em vẫn luôn nhớ tới anh.
Đưa tay gỡ tay Sở Hân Tình ra, Kiều Lương chậm rãi quay người lại, mỉm cười nhìn thẳng vào mặt cô ta: “Để tôi đoán xem, nhanh như vậy cô không có khả năng tìm được tôi, nếu tôi không đoán sai, là có người báo cáo hành tung của tôi cho cô, đúng không?”
“Chuyện này không quan trọng, chuyện quan trọng…”
Nói tới đây, Sở Hân Tình không nói được nữa, Kiều Lương đã đưa tay túm lấy cánh tay của cô.
⬅ Trước Tiếp ➡