Đùa thành thật (2).
Những sợi tóc lướt qua tay có cảm giác trơn mềm.
Nhẹ nhàng ngửi mùi hương quyến rũ, anh kìm lòng không đặng cúi đầu, đến gần cổ cô.
…
Một lúc lâu không cảm nhận được động tác của anh, Cam Viện không khỏi nói:
“Này, xong chưa?”.
Người đàn ông thu hồi tâm tư, lấy ra sợi tóc cuối cùng trong kính cô, đưa tay nắm lấy kẹp tóc của cô.
Cạch!
Một âm thanh nhỏ vang lên, kẹp tóc mở ra.
Vẻ mặt cô nghi hoặc, tóc dài mềm mượt xõa ra như một dòng thác đen.
Trong ánh nắng ban mai xuyên thấu qua cửa sổ sát đất, mái tóc cô phát ra một vầng sáng xanh mờ nhạt, sợi tóc mềm mại lướt qua đầu ngón tay anh, thậm chí còn có mấy sợi lướt qua gò má anh.
“Anh làm cái gì đấy?”. Cô tức giận nhíu mày.
Hoàng Phủ Quyết đưa tay quấn một lọn tóc của cô lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng dùng ngón cái vỗ về những sợi tóc trong lòng bàn tay.
“Lần sau gặp lại tôi, đừng buộc tóc nữa”.
Cam Viên phụt cười thành tiếng, đưa tay kéo tóc mình về.
“Anh tưởng anh là ai?”.
Hoàng Phủ Quyết đứng thẳng người, mắt nhìn xuống khuôn mặt xem thường của Cam Viện, giọng điệu vang lên như âm nhạc vào lúc nửa đêm, trầm thấp lại rung động lòng người:
“Người đàn ông sẽ khiến em yêu đến mức không thể thoát ra được”.
Cam Viện há miệng, sửng sốt hai giây, sau đó lập tức bật cười.
Lúc đầu chỉ là cười khẽ, dần dần nụ cười càng lớn hơn, đến cuối cùng, cô cười đến mức toàn thân run rẩy, như thể vừa nghe được một câu chuyện buồn cười nhất trên thế giới vậy.
Một lúc lâu sau, cô mới thở hổn hển, đứng thẳng người lại, nín cười:
“Không quấy rầy ngài tự luyến, tôi cáo từ trước đây”.
Cô xoay người, nhanh chóng xuyên qua phòng khách xa hoa, mở cửa ra, đi không ngoảnh đầu lại.
Ting!
Cánh cửa đóng chặt, chia cách hai người ở hai thế giới.
Cam Viên đi thẳng vào thang máy rồi mới đưa tay phải lên, tháo kính xuống, lau nước mắt nơi khóe mắt.
“Hoàng Phủ Quyết, anh là người tự luyến nhất mà tôi từng thấy đấy!”.
Đeo kính mắt lại, cuộn lại mái tóc dài, bối lên đỉnh đầu, lấy từ trong túi ra một sợi dây buộc tóc cột lại, vẻ mặt cô đã khôi phục lại vẻ mặt bình yên như hồ nước thường ngày.
Ting!
Thang máy dừng lại ở tầng năm, Cam Viện đi ra khỏi thang máy, trở về phòng làm việc của mình.
Vừa vào cửa cô đã thấy Kiều Lương đang dựa lên bàn làm việc của cô, hai cái chân dài bắt chéo vào nhau, tư thế lười biếng, nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn, thể hiện rằng tâm tư của anh lúc này cũng không thong dong như vẻ bề ngoài của anh.
“Tiểu Viện, em về rồi”.
Thấy cô, anh lập tức cười bước tới nghênh đón.
Cam Viện mỉm cười bước tới, cao ngạo hếch cằm về phía giá móc áo.
“Anh tới lầy áo à, ở trên giá”.
Giọng nói không mặn không nhạt, xa cách vừa đủ.
Kiều Lương xoay người, nhìn cô thu dọn đồ đạc trên bàn: “Tiểu Viện, cái tên đó…không làm khó em chứ?”.
“Không có”.
“Thế thì tốt rồi”. Kiều Lương nhẹ nhàng hắng giọng một cái: “Thật ra, vừa rồi anh nói chuyện cái áo…”.
Cam Viện cầm chìa khóa trên bàn: “Em biết anh đang giúp em, cảm ơn”.
Cô đứng dậy, lấy áo khoác từ trên giá móc áo, đưa tới trước mặt anh.
“Áo khoác quý trọng như vậy, sau này đừng tùy tiện vứt lại nữa”.
Đưa tay nhận lấy áo khoác, Kiều Lương đứng thẳng người, lập tức cười cứng ngắc.
“Tiểu Viện, thôi thì…chúng ta đùa thành thật nhé, em thấy thế nào?”.
Cam Viện cười khẽ: “Suy nghĩ cho việc làm ăn của nhà hàng chúng ta, không nên đâu, em cũng không muốn những nữ thực khách cầm dao nĩa đuổi giết em đâu”.
Đùa thành thật (3).
“Không sao hết”. Kiều Lương bước tới trước một bước, đứng trước mặt Cam Viện: “Nghe nói hôm nay em xin nghỉ, chi bằng…tìm một chỗ ngồi một chút?”.
“Em không thể so được với những người độc thân quý tộc như anh”. Cam Viện vẫn cười: “Rất nhiều quần áo của Tiểu Đường đang chờ em giặt đấy!”.
Anh khoanh tay: “Hơn nữa, hình như anh chưa từng tới nhà em, không muốn đưa anh về thăm nhà sao?”.
“Chủ nhà đã báo em dọn nhà rồi, thăm cũng chẳng được gì, lần sau đi”.
Trông như vui đùa, nhưng lại “gặp chiêu phá chiêu”, vừa cho Kiều Lương đủ mặt mũi, vừa không cho anh ta cơ hội đến gần một bước.
“Lúc nào chuyển nhà, anh đi làm lao động miễn phí, thuận tiện thăm cho biết”.
“Đến lúc đó xem tình hình đã, nếu có đồ lớn không chuyển được, nhất định sẽ gọi cho anh”. Cam Viện cầm chìa khóa trên bàn: “Em đi trước nhé?”.
“Đi cùng nhau đi”.