Vốn dĩ băng ghế sau rất rộng, nhưng Hoàng Phủ Quyết ngồi ở giữa, cô muốn tránh xa anh cũng không được, cô chỉ đành nghiêng người và quay lưng về phía anh.
Hoàng Phủ Quyết liếc mắt nhìn khuôn mặt của cô một cái, dịu dàng lên tiếng: “Tiểu Đường, sinh nhật cháu vào tháng tám, đúng không?”
“Vâng, ngày 10 tháng 8.”
“Gần sinh nhật của chú, chú sinh vào cuối tháng 7. Đúng rồi, cháu có mang hộ chiếu theo không?”
Cậu nhóc nhỏ lập tức mở cặp của mình và lấy ra cuốn quyển hộ chiếu, “Đây là hộ chiếu của mẹ và cháu.”
Cam Viện đưa tay muốn giành lấy, nhưng đã bị Hoàng Phủ Quyết ngồi giữa phủ đầu. Cô đưa tay đến vừa đúng lúc nắm lấy bàn tay anh.
Người đàn ông nghiêng đầu nhìn, cô liền ngại ngùng buông tay anh ra.
“Hoàng Phủ tiên sinh, tôi nói với anh rồi, chuyện hợp đồng chúng ta vẫn phải bàn bạc lại một chút.”
Con trai “gài bẫy mẹ” (4)
Hoàng Phủ Quyết không để ý đến cô, chỉ đưa tay mở hộ chiếu của Cam Đường, xem tên và ảnh của họ, sau đó lật đến trang thông tin cuối cùng.
Trang cuối hộ chiếu là địa chỉ và số liên lạc khẩn cấp của chủ nhân hộ chiếu, còn có thông tin về nhóm máu. Hàng nhóm máu hiện rõ một chữ — A!
Hoàng Phủ Quyết nhìn chằm chằm vào chữ cái kia.
“Nhóm máu A, thật trùng hợp, mình cũng nhóm máu A.”
Cam Viện không thể nhịn được nữa, cô nhắm chuẩn thời cơ vươn tay chụp lấy hộ chiếu trong tay anh.
Người đàn ông này dường như đã đoán được cô sẽ sử dụng chiêu này từ trước, ngón tay anh cong lại, chuyển hộ chiếu vào tay khác và nhét nó vào túi quần của mình.
“Tôi sẽ báo nhân viên đặt vé máy bay và sắp xếp khách sạn cho hai người.”
“Hoàng Phủ Quyết!” Cam Viện quay đầu, ánh mắt tức giận nhìn thẳng vào mắt anh, “Tôi nói lại một lần nữa, tôi muốn hủy hợp đồng.”
“Tại sao ạ?” Lần này, người lên tiếng là Cam Đường.
“Bởi vì……” Cam Viện ngồi thẳng lại, “Mommy rất bận, không có thời gian đi với con.”
Cậu nhóc nhỏ nhún vai, “Không sao ạ. Con đi một mình cũng được, không phải lúc trước con cũng tự mình tham gia trại mùa đông sao? Hơn nữa, chú Hoàng Phủ và nhân viên trong công ty cũng sẽ chăm sóc con mà.”
Hoàng Phủ Quyết ôm bả vai cậu bé, mỉm cười nói, “Đúng vậy.”
Điều cô sợ chính là vị này được “chú Hoàng Phủ” chăm sóc, có được không?
Liếc mắt nhìn cuốn hộ chiếu nằm yên trong túi quần tây của người đàn ông, Cam Viện không khỏi thở dài một hơi, không chế cảm xúc của mình.
“Cùng lắm thì mommy từ chức để đi cùng con!”
“Tôi sẽ nói với giám đốc Lý cho cô nghỉ phép dài hạn.”
“Không cần phiền phức như vậy, Hoàng Phủ tiên sinh.” Cam Viện tựa lưng vào ghế, “Cuộc đời của tôi, tôi làm chủ.”
Hai người đàn ông, một lớn một nhỏ liếc nhìn nhau. Cam Đường khẽ nhún vai nói, “Mẹ cháu vẫn luôn trẻ con như vậy, chú làm quen là được.”
Hoàng Phủ Quyết bật cười. “Được.”
Cam Viện quay đầu, trừng mắt nhìn con trai mình một cái.
Sớm biết chuyện này sẽ xảy ra, lúc trước cô đã “làm rớt” thằng nhóc thối này rồi!
Xe tiếp tục di chuyển về phía trước, Hoàng Phủ Quyết bàn với Cam Đường về sắp xếp và lịch trình công việc lần này, cũng như hỏi về tình hình ở trường của cậu bé.
Cam Viện biết bản thân không thể ngăn cản, cô đành dựa đầu vào cửa xe chợp mắt một chút.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước cửa khu nhà thuê của cô. Tài xế mở cửa xe ra, ba người lần lượt xuống xe.
“Tiểu Đường, con lên lầu trước đi, lát nữa lấy chìa khóa xe xong, mẹ sẽ lên.”
“Chú Hoàng Phủ, tạm biết.”
Cam Đường vẫy tay chào tạm biệt Hoàng Phủ Quyết sau đó cậu nhóc xoay người bước vào tòa nhà.
Cô ngẩng đầu, nhìn dãy đèn ở hành làng lần lượt sáng lên, biết rằng cậu nhóc nghịch ngợm đã lên lầu, lúc này Cam Viện mới quay người lại nhìn về phía Hoàng Phủ Quyết.
Người đàn ông đứng dưới bậc thầm, vừa vặn nhìn thẳng khuôn mặt cô.
Khoảnh khắc đối diện với đôi mắt xanh lam thâm thúy, sâu thẳm kia, cô có chút không thể đọc được tâm tư của anh.
“Cam tiểu thư.” Trợ lý chạy lại, đưa chìa khóa xe đến trước mặt cô, “Chìa khóa của cô.”
Sau khi nhận chìa khóa, Cam Viện liền xoay người rời đi.
Vừa mở cửa ra, cô liền nghe thấy tiếng bước chân vang lên phía sau, cô nghi ngờ quay đầu lại thì thấy Hoàng Phủ Quyết đã đi theo cô vào tòa nhà.
Cô đề phòng lùi về sau một bước.
“Hoàng Phủ tiên sinh, anh còn chuyện gì sao?”
Anh đứng trước mặt cô, để cánh cửa sau lưng tự động đóng lại, anh trầm giọng lên tiếng: “Thằng bé là con trai của tôi, đúng không?”
Cô kinh ngạc sau đó bình tĩnh mỉm cười chế nhạo: “Nếu Hoàng Phủ tiên sinh thiếu con trai thì ra ngoài tìm một người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi sinh cho anh một đứa, tại sao lại đến nhận con trai của cô chứ?”
Anh lạnh lùng nói, “Thằng bé sinh ngày 10 tháng 8, thời gian mang thai vừa khéo vào tháng 11 năm trước, không phải sao?”
Con trai “gài bẫy mẹ” (5)
Cam Viện khoanh tay lại, “Cứ mỗi giây trên thế giới lại có năm đứa trẻ ra đời, tức là hơn 400000 đứa trẻ được sinh ra mỗi ngày. Nếu tất cả đứa bé sinh ngày 10 tháng 8 đều là con trai anh, vậy Hoàng Phủ tiên sinh không sợ tinh tẫn nhân vong* sao?”
[*Tinh tẫn nhân vong 精尽人亡: chỉ người đàn ông vì hoạt động tình dục quá nhiều dẫn đến tử vong.]
“Còn nhóm máu thì sao?”
“Trên thế giới chỉ có bốn nhóm máu phổ biến, tỉ lệ trùng nhóm máu là 25%. Bây giờ tôi tùy tiện ném một bình nước khoáng xuống đường cũng có thể tìm được hai người có cùng nhóm máu với tôi.”
“Nếu tất cả chuyện này chỉ là trùng hợp.” Hoàng Phủ Quyết nhìn thẳng vào đôi mắt cô, “Tại sao lại đột ngột muốn hủy hợp đồng?”