Tiếng bước chân vang lên, Hoàng Phủ Quyết vừa đi đã trở lại.
Trợ lý đứng phía sau, bất lực nhìn Cam Viện đang nói xấu cậu chủ của anh ta một cái rồi lặng lẽ liếc nhìn biểu cảm của Hoàng Phủ Quyết.
Những lời nói vừa rồi của Cam Viện, anh ta đều nghe rõ ràng từng chữ, chẳng lẽ vị này lại không nghe thấy sao.
Người đàn ông đã cởi cà vạt và chiếc áo vest bị dính bẩn ra, trên người chỉ còn lại chiếc áo sơ mi màu xanh xám. Có lẽ vì muốn lau vết bẩn trên cổ áo dễ dàng hơn nên hai chiếc cúc trên cổ áo được mở ra, như vậy khiến một người đàn ông luôn nghiêm nghị thêm vài phần quyến rũ, ma mị.
Liếc mắt nhìn con trai ăn sắp hết nửa miếng bít tết còn lại, Cam Viện nhẹ nhàng đặt dụng cụ ăn xuống.
“Con trai, mau cảm ơn Hoàng Phủ tiên sinh đã chiêu đãi, chúng ta cũng phải về rồi.”
Cậu nhóc nhỏ ngồi yên trên ghế, không nhúc nhích, “Mommy, con vẫn chưa ăn món tráng miệng mà.”
Thằng nhóc này, theo phe ai vậy?!
Cam Viện duỗi tay giữ chặt cánh tay cậu bé, trên môi hiện lên nụ cười dịu dàng nhưng đôi mắt tràn ngập sự uy hiếp. “Con trai ngoan, răng con không tốt, con quên bác sĩ đã dặn con không được ăn đồ ngọt rồi sao?”
Cam Đường buồn bã, đành phải đặt dụng cụ ăn xuống rồi đứng dậy: “Chú Hoàng Phủ, tạm biệt.”
Hoàng Phủ Quyết dừng lại trước bàn ăn, đôi mắt xanh lam u ám, người khác nhìn vào cũng không biết anh đang vui hay buồn.
“Tôi tiễn hai người.” Nói xong, anh nhanh chóng bước lên phía trước họ.
Cam Viện bĩu môi, dắt con trai đi theo sau anh ra ngoài.
Vừa đến góc cầu thang lầu 2, họ liền nghe thấy tiếng gọi quen thuộc từ phía sau truyền đến.
“Tiểu Viện, Tiểu Đường!”
Ba người đồng thời dừng lại và nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Một bóng người từ sau tán cây xanh bước ra, dáng người cao gầy mặc chiếc áo khoác ngắn màu xám nhạt, khuôn mặt anh tuấn, nụ cười tươi vui như gió xuân…… Người xuất hiện trước mặt bọn họ chính là phó bếp của khách sạn, Kiều Lương.
Cam Đường lập tức mỉm cười vui vẻ, lên tiếng gọi, “Chú Kiều.”
Ánh mắt Cam Viện liếc nhìn cách ăn mặc của Kiều Lương, trên môi nở nụ cười dịu dàng, ngọt ngào.
Phó bếp Kiều, quả nhiên thâm tàng bất lộ!
Theo cách ăn mặc của anh ta, nếu chỉ là một phó bếp làm việc suốt hai mươi năm, không ăn không uống còn chưa chắc đủ tiền mua được.
“Thật là trùng hợp.” Cam Viện mỉm cười lên tiếng.
“Đúng vậy!” Kiều Lương bước lại gần, đưa tay xoa xoa đầu Cam Đường, “Hai người chuẩn bị về nhà sao? Đúng lúc anh cũng trở về, hay là chúng ta về cùng nhau?”
Đồng tử xanh lam u ám chậm rãi co rút lại, toàn thân Hoàng Phủ Quyết lập tức lạnh lẽo như băng.
Anh xoay người, lặng lẽ tiến lên phía trước một bước, đứng bên cạnh Cam Viện, anh đưa tay đỡ lấy vai Cam Đường.
Tư thế đó không khác gì chúa tể sơn lâm phát hiện một con sư tử lạ mặt khác trong lãnh địa của mình.
Con trai “gài bẫy mẹ” (3)
“Không cần phiền anh Kiều, người của tôi, tôi đưa đi.” Anh hơi nghiêng người, đưa tay nhanh chóng ôm Cam Đường vào lòng, tay còn lại duỗi ra nắm chặt bàn tay Cam Viện rồi nói, “Đi thôi.”
“Tạm biệt chú Kiều.” Cam Đường nhìn Kiều Lương vẫy tay chào tạm biệt.
Trước tình cảnh này, Cam Viện cũng không tiện nói thêm lời nào, cô chỉ nhìn Kiều Lương mỉm cười, “Vậy chúng tôi đi trước.”
Không đợi Kiều Lương đáp lại, Hoàng Phủ Quyết đã kéo cô bước xuống cầu thang.
“Tiểu Đường, Tiểu Viện, ngày mai gặp lại.” Kiều Lương nhìn về hướng cầu thang, mỉm cười chào tạm biệt hai mẹ con.
Một cô gái xinh đẹp mặc váy tím từ phía sau chậm rãi bước đến, đứng lại bên cạnh anh ta, chăm chú nhìn bóng dáng Cam Viện dần biến mất ở góc cầu thang, “Anh không chịu trở về là vì người phụ nữ này sao?”
“Chuyện của tôi không liên quan gì đến cô.” Kiều Lương giơ tay lên, nhét vào túi áo khoác, “Phiền cô chuyển lời đến ông già giúp tôi, khi nào tôi muốn quay về thì tự nhiên sẽ về. Còn nữa……” Anh liếc mắt nhìn về phía cô gái xinh đẹp đứng cạnh mình, “Tôi muốn nhắc nhở cô, đừng giở trò với Cam Viện và con trai cô ấy, nếu không tôi không tha cho cô đâu.”
Khuôn mặt tươi vui, nụ cười như gió xuân nay đã biến mất, lạnh lùng như băng tuyết.
Cô gái mím môi, “Vậy…… hôn ước của chúng ta thì sao?”
Kiểu Lương nhếch mép, cười khinh, “Nếu cô không ngại chuyện tôi tìm hoa hỏi liễu* bên ngoài, hôn nhân sau này phòng không gối chiếc, tôi không quan tâm đâu. Cô có thể kết hôn bất cứ lúc nào cô muốn! Dù sao giấy tờ cũng không ở trong tay tôi, chuyện đăng ký kết hôn cô tự đi là được.”
[*Tìm hoa hỏi liễu: ý chỉ ra ngoài tìm người con gái khác]
Anh nhún vai và cất bước xuống lầu.
“Lục Tử Lương!” Cô gái hét lên chói tai, “Anh không cảm thấy bản thân rất quá đáng sao?”
Bước chân Kiều Lương dừng lại, lười biếng quay đầu, “Người có hôn ước với cô là anh ta, không phải tôi. Tôi chưa từng lừa gạt tình cảm của cô, cũng chưa từng ngủ với cô. Vậy tôi quá đáng ở chỗ nào?”
Sắc mặt cô gái tái nhợt, cắn chặt môi nói, “Anh……”
“Ngày mai tôi còn phải đi làm sớm, đi trước đây.” Kiều Lương xoay người, tiếp tục bước xuống lầu. Nhưng vừa đi được hai bước, anh dừng lại và nói, “Đúng rồi, bữa cơm tối nay AA, đừng quên trả phần của cô đấy.”
Nói xong, anh bước nhanh xuống lầu.
Cô gái đứng ở đầu cầu thang tức giận dậm chân nhưng cũng không thể làm gì.
……
……
Dưới lầu.
Tài xế mở cửa xe ra, Hoàng Phủ Quyết cúi người đặt Cam Đường vào bên trong, sau đó thuận thế ngồi xuống bên cạnh cậu nhóc nhỏ. Anh quay đầu lại nhìn về phía Cam Viện.
“Cam tiểu thư, mời!” Trợ lý giữ cửa xe, giọng nói và cử chỉ lịch sự.
Bắt con trai để uy hiếp mẹ sao?
Cam Viện tức giận, cắn chặt răng, ném mạnh chìa khóa xe vào người trợ lý rồi ngồi vào bên trong xe, đóng sầm cửa xe lại.
“Lái xe.”
Hoàng Phủ Quyết ra lệnh, tài xế lập tức khởi động xe và chạy về hướng khu chung cư nơi Cam Viện đang thuê nhà.