Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý, “Bởi vì đột nhiên tôi phát hiện người nào đó có nhân cách méo mó và hành vi biến thái. Tôi không muốn con trai mình ở cạnh một người như vậy.”
Đèn hành lang lặng lẽ mờ dần.
Trong bóng tối, người đàn ông đột nhiên tiến lên một bước, hai tay nắm chặt bả vai cô. Giây tiếp theo cô đã nằm gọn trong vòng tay anh và mặt cô áp vào ngực anh.
Mùi hương gỗ tùng tươi mát, quen thuộc quẩn quanh chóp mũi, đây là mùi của cây hương thảo, bào trùm lên mùi rượu vang đỏ êm dịu, cũng giống như bữa tối của sáu năm trước.
Trái tim cô thắt lại, cả người đông cứng trong hai giây, khoảnh khắc ấy Cam Viện quên mất chuyện chống cự, phản kháng.
Cho đến khi tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên, Cam Viện mới hoàn hồn lại và thoát khỏi vòng tay anh.
Sau lưng cô là cầu thang, chân sau đập mạnh vào cầu thang khiến cô mất thăng bằng, lảo đảo, suýt ngã xuống dưới. Cô vội giơ tay nắm lấy tay vịn cầu thang để giữ vững cơ thể, đồng hồ va vào tay vịn phát ra âm thanh giòn tan.
Bóng đèn điều khiển bằng giọng nói sáng lên, sự lo lắng và tức giận trên khuôn mặt cô dường như biến mất.
“Tôi nói lại lần nữa, Hoàng Phủ tiên sinh, anh nhận nhầm người rồi. Trước đây tôi chưa từng gặp anh, con trai tôi cũng không phải là con trai anh. Tạm biệt.”
Cô xoay người, nhanh chóng bước lên bậc thang.
Chân phải vừa đặt lên cầu thang, cả người cô đã bị anh kéo trở lại và ấn mạnh vào tường.
“Anh có thôi đi……”
Từ “không” còn chưa kịp nói ra, hơi thở của đối phương đã ập đến.
Đầu cô bị va vào tường, đau điếng, theo bản năng cô hít một hơi thật sâu và ngay sau đó, đôi môi cô đã bị anh chiếm lấy.
Khoang miệng của người đàn ông thoang thoảng mùi rượu, nụ hôn ấy vẫn giống 6 năm trước, vừa mạnh mẽ vừa gấp gáp.
Bả vai bị anh nắm chặt, cô không thể trốn thoát. Chân người đàn ông chen vào giữa hai chân cô, hạn chế sự phản kháng của cô, đôi môi anh bao phủ, điên cuồng, mạnh mẽ chiếm lấy hơi thở của cô……
Thân thể cô dần đông cứng, đôi môi cô dần tê liệt.
Cô nghiêng đầu về bên trái, anh liền hôn bên trái. Cô nghiêng đầu về bên phải, anh liền hôn bên phải.
Cắn, mút, dây dưa……
Không khí bị anh cướp sạch, phổi cô cảm thấy ngột ngạt và đau nhói vì thiếu oxy.
Cố gắng đẩy anh hai cái cũng không có tác dụng. Cam Viện không chịu nổi nữa liền hé miệng, cắn mạnh vào cánh môi anh.
Đầu lưỡi truyền đến vị tanh ngọt khó tả.
Cơn đau khiến người đàn ông thả lỏng, lúc này cô mới tìm được cơ hội trốn khỏi nụ hôn của anh. Cô hít một hơi thật sâu để xoa dịu hai lá phổi có chút đau nhói vì thiếu oxy.
Kỹ thuật hôn của vị này vẫn tệ như sáu năm trước.
Chẳng lẽ, suốt 6 năm qua, anh không hôn bất kỳ người nào sao?
Vừa định đẩy anh ra, người đàn ông đã nghiêng đầu sang một bên, mạnh mẽ cắn vào gáy cổ của cô.
“Đồ khốn!” Cô hít một hơi và dùng toàn bộ sức lực để đẩy anh ra, “Anh cầm tinh con chó à!”
Vị trí rõ ràng như vậy, gần như tất cả mọi người đều nhìn thấy. Đôi mắt xanh lam nheo lại, nghiêng đầu liếc nhìn vết đỏ mà anh vừa cắn hiện rõ trên cổ cô, Hoàng Phủ Quyết hài lòng đứng thẳng dậy.
“Ngày mai gặp lại.”
Hôn, cắn…… ngày mai gặp lại?!
Đầu óc vị này bị hỏng rồi sao?
……
Hai người hôn rồi (1)
“Hoàng Phủ Quyết!” Cô hét lớn tên anh, “Tôi đã nói rõ ràng mọi chuyện rồi, rốt cuộc anh muốn cái gì?”
Người đàn ông dừng lại trước cửa tòa nhà, quay mặt lại, bình tĩnh nhìn sâu vào mắt cô, đôi môi dính máu nghiêm túc thốt ra ba chữ.
“Theo đuổi em.”
Đáp này này quá bất ngờ, nằm ngoài dự đoán khiến Cam Viện không kịp phản ứng lại.
Đến lúc cô hoàn hồn thì người đàn ông đã biến mất, cô vội vàng mở cửa đuổi theo anh ra ngoài.
Ngoài cửa, trợ lý vừa giúp Hoàng Phủ Quyết đóng cửa xe và ngồi vào ghế phụ. Nhìn thấy Cam Viện đuổi theo anh, tài xế chu đáo, cẩn thận hạ kính xe bên cạnh Hoàng Phủ Quyết xuống.
Bước chân Cam Viện dừng lại trước bậc thềm, “Hoàng Phủ Quyết, anh không cần tốn công sức như vậy. Tôi không có hứng thú với anh.”
Người đàn ông quay đầu nhìn cô, đôi mắt xanh thẳm như màn đêm, giọng điệu bá đạo và thâm trầm. “Không sao, tôi có hứng thú với em.”
“Anh……” - cô nghẹn lời.
Người đàn ông thu hồi ánh mắt, “Lái xe.”
Chiếc xe nhanh chóng chạy đi, để lại Cam Viện đứng ngay bậc thềm với vẻ mặt không nói nên lời.
Đứng trên bậc thầm, nhìn chăm chú đèn chiếu hậu của chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, Cam Viện khẽ thở dài một hơi, rồi lấy điện thoại trong túi ra.
Trong điện thoại hiển thị số điện thoại của con trai, trên màn hình là dòng chữ “Con trai yêu dấu”, cô lại đứng thẳng lưng, sải bước vào tòa nhà, ngón tay cô khẽ chạm vào màn hình để quay số điện thoại của con trai.
“Mở cửa.”
Cậu nhóc nhỏ giúp cô mở cửa. Sau khi cô vào nhà, cậu bé liền chủ động lấy dép lê trong tủ giày ra cho cô.
Cam Viện không thay giày, chỉ mỉm cười đặt hai tay lên bờ vai nhỏ nhắn của cậu bé, sau đó nhẹ nhàng hôn lên trán cậu một cái.
“Vẫn là con trai của mẹ ngoan nhất!”
Không giống người nào đó, dính chặt như keo dán.
Cậu nhóc nhỏ khịt khịt mũi, ngẩng đầu lên nhìn Cam Viện đang thay giày, “Hai người vừa hôn nhau sao?”
Cam Viện ném đôi giày lên giá, vừa buồn cười vừa bất lực nhìn chằm chằm chàng trai nhỏ đứng trước mặt mình.
“Hai bên đều tình nguyện mới gọi là hôn nhau. Anh ta hôn mẹ và bị mẹ cắn.”