Khi Hứa Thịnh hỏi về Hứa Tiễu Tiễu, rõ ràng anh ta chỉ cần nói một câu, cô ta làm tình nhân cho người khác thì chắc chắn cô ta sẽ bị đuổi khỏi nhà.
Đây cũng là chuyện mà anh ta vẫn luôn hy vọng.
Nhưng vì sao một phút kia, anh ta đột nhiên theo bản năng che dấu vì nàng ? Thậm chí lúc Hứa Thịnh nói cô ấy không có giáo dục, ý nghĩ đầu tiên trong đầu anh ta trào ra, cô ấy từng nói không có người nào dạy cô ấy......
Nếu như vậy.
Anh ta rũ mắt xuống, như vậy anh ta liền đến dạy cô ấy.
Lần này, chạm vào chỗ không nên chạm
Sau khi một vài người đã rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại Hứa Tiễu Tiễu và lão phu nhân.
" Tiễu Tiễu, đừng sợ, cậu và mợ của con đều đồng ý đưa con về nhà." Lão phu nhân cười ha hả nói, đi đến cầm tay Hứa Tiễu Tiễụ
Bàn tay nhăn nheo giống vỏ cây cọ xát ở lòng bàn tay cô ta lại làm Hứa Tiễu Tiễu thấy ấm áp.
Cô ta nhìn lão phu nhân, thăm dò nói "Bà ngoại, con lại có cảm giác......
Cậu giống như không thích con ?" "Sao lại thế được " Lão phu nhân lập tức phản bác " Khi còn nhỏ, cậu và mợ của con quan hệ rất tốt Nếu như không phải sau này......" Vừa dứt lời, đột nhiên nhận ra mình đang nói cái gì, bà ta ho khan, nói sang chuyện khác "Chỉ cần con ngoan ngoãn hiểu chuyện, bọn họ sẽ không đuổi con đi." Hứa Tiễu Tiễu gật đầụ
Sau khi rời khỏi lão phu nhân, cô ta liền đẩy xe lăn đi đến sân nhỏ nơi mẹ cô ta sống.
Cô ta nhìn mẹ lặng lẽ ngồi ở trên ban công, đọc sách dưới nắng.
Ở xa nhìn qua có một cảm giác yên bình qua bao năm tháng.
Nếu bỏ qua cái gối đầu rơi ở bên cạnh, bỏ qua việc bà ấy lầm bầm lầu bầu thì cái hình ảnh này khi nhìn sẽ cảm thấy rất thoải mái.
Hứa Tiễu Tiễu nhấc môi lên, lộ ra hai lúm đồng tiền ở khóe miệng.
Đối với những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi thì tình yêu của người thân là điều mà bọn họ thiếu sót nhất.
Vì vậy cho dù có người mẹ như thế này nhưng tình yêu của Hứa Tiễu Tiễu với bà ấy, so với mẹ con bình thường thì càng thêm sâu đậm.
Cô ta không thể bỏ mặc một mình mẹ ở đây, bỏ đi một mình.
Cô ta phải cho mẹ cuộc sống tốt nhất, nếu có một ngày, cho dù là phải rời khỏi nhà họ Hứa thì cô ta cũng muốn đưa mẹ cùng đi.
Ý nghĩ vừa quyết, ánh mắt Hứa Tiễu Tiễu trở nên kiên định.
Ở lại với mẹ trong chốc lát, Hứa Tiễu Tiễu muốn về phòng của mình nghỉ ngơi.
Đi một vòng khu vườn, đi đến phía trước là biệt thự nơi bọn họ sống liền nhìn thấy Hứa Mộc Thâm đi ra khỏi phòng khách đang định lên xe.
Mắt Hứa Tiễu Tiễu sáng lên, kêu một tiếng "Anh cả " Bước chân của Hứa Mộc Thâm dừng lại, quay đầu nhìn cô ấy.
Người đàn ông đang mặc bộ tây trang màu đen, chỉ lẳng lặng đứng ở đó cũng giống như một bức tranh phong cảnh, mang đến cảm giác thoải mái cho người nhìn.
Đôi mắt anh ta giống như mang theo quyến rũ vô tận, làm cho mọi người đắm đuối vào trong đôi mắt đấy.
Nhìn vào đôi mắt giống như là bị hút vào một cơn lốc xoáy, mang theo dụ hoặc trí mạng.
Hứa Tiễu Tiễu vội vàng đưa mắt của mình từ trên người anh ta ra chỗ khác, rồi lúc này mới đẩy xe lăn về phía trước.
Sau khi đến trước mặt Hứa Mộc Thâm, cô ta đứng lên, nhảy một chân lên, áp sát vào người anh ta định nói gì đó.
Nhưng lại không cẩn thận dẫm lên một viên đá, chân cô ta trượt xuống, cả người trực tiếp nhào vào trong ngực Hứa Mộc Thâm Cơ thể anh ta rắn chắc đụng vào cái mũi của Hứa Tiễu Tiễu làm cho nó trở nên cay cay.
Hứa Tiễu Tiễu hoảng sợ, vội vàng nhảy ra.
Rồi mới giơ tay của mình lên, che dấu nói "Lần này, tay em không chạm vào chỗ không nên chạm " Hứa Mộc Thâm ...... Lập tức, không khí xấu hổ nhấc lên.
Hứa Tiễu Tiễu lập tức cúi đầu, kéo khóe miệng, cô ta biết những lời này của mình thật sự vô sỉ.
Lúc đầu hai người chẳng có việc gì.
Nhưng bây giờ không phải lại nhắc nhở anh ta về chuyện buổi sáng sao ? Lúc cô ta đang hối hận thì nghe thấy tiếng Hứa Mộc Thâm trầm thấp nói, "Cô gọi tôi làm cái gì?" Lập tức Hứa Tiễu Tiễu ngẩng đầu lên.
Đúng rồi, nói chính sự.
Cô ta có tật giật mình, hai mắt nhìn bốn phía, thấy không có người nào mới đến trước mặt Hứa Mộc Thâm, xoa chân, thần bí hạ thấp âm thanh, chậm rãi mở miệng
Bí mật của bọn họ
"Đại ca, em không thích người mợ này." Hứa Tiễu Tiễu vừa nói xong liền đứng thẳng lên, một đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm anh ta.
Hứa Mộc Thâm ......
Anh ta nhướng mày, nghi hoặc hỏi "Cho nên ?" "Em biết anh cũng không thích bà ấy." Ánh mắt Hứa Mộc Thâm lóe lên.
Lập tức Hứa Tiễu Tiễu nhảy chân sau, lui về sau một bước ngồi trên xe lăn, rồi mới tủm tỉm cười nói "Cho nên, anh cả, đây bí mật giữa hai người chúng ta " Cô ta khoa tay, dáng vẻ chân chó "Có phải anh đang định đi làm đúng không ? Tạm biệt " Hứa Mộc Thâm lên xe, xuyên qua tấm kính có thể nhìn cô gái ngồi ở trên xe lăn, nhìn anh ta rời đi.
Không biết vì sao, nghĩ đến lời của cô ấy vừa mới nói.
Đó là bí mật của bọn họ......
Anh ta rũ mắt xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cung không dễ thấy.
Bí mật này, dường như cũng không tệ lắm.
nannan Nhìn Hứa Mộc Thâm rời đi, bỗng nhiên tiếng chuông di động của Hứa Tiễu Tiễu vang lên.
Cô ta cầm lên thì phát hiện là điện thoại từ trại trẻ mồ côi.
Trái tim trầm xuống lại đột nhiên nghĩ đến Điềm Điềm tối hôm qua, cô ta vội vàng bắt máy.
Trong điện thoại truyền đến một âm thanh của đứa trẻ ồm ồm "Điềm Điềm bị chị Mộng nhốt vào trong phòng, cô bé rất sợ hãi, vẫn luôn khóc lóc kêu cô.
Bọn họ không cho tôi nói cho cô biết, cô tự mình xử lí đi." Nói đến đây, cũng không đợi Hứa Tiễu Tiễu trả lời, lập tức liền "Bang", cắt đứt điện thoại.
Dường như là bên kia có người đến, làm anh ta không thể tiếp tục nói.
Lập tức, Hứa Tiễu Tiễu liền tức giận.
Nghĩ lại phòng ở trong trại trẻ mồ côi để cho những đứa trẻ phạm lỗi thì bị nhốt vào phòng để suy nghĩ lỗi lầm.
Điềm Điềm không có người nhận nuôi, tối hôm qua vừa mới ồn ào một lúc như vậy, hôm nay sao có thể bị nhốt vào phòng ? Lỡ con bé lại nghĩ quẩn trong lòng thì làm sao bây giờ ? Hứa Tiễu Tiễu bỏ di động xuống, đẩy xe lăn đi ra ngoài.
Chuyện của Điềm Điềm là vì cô ta mới xuất hiện.
Cô ta không thể để Điềm Điềm ở trong trại trẻ mồ côi, không thèm quan tâm.
Cô ta cho rằng mình cảnh cáo Lương Mộng Nhàn thì cô ta sẽ không dám hành hạ Điềm Điềm, nhưng không nghĩ đến lại làm cho việc nghiêm trọng hơn.
Nhưng nghĩ lại, nếu Lương Mộng Nhàn có thể sửa lại bản tính dễ dàng như vậy thì tám tháng trước cũng sẽ không tính kế cô ta như vậy.
Đẩy xe lăn đến cửa nhà, cô ta nhảy một chân lên, rời khỏi xe lăn, lái xe thẳng đến trại trẻ mồ côi.
Nửa giờ sau, cô ta đứng trước cửa trại trẻ mồ côi, gọi trước cửa trại trẻ mồ côi.
Bảo vệ ra mở cửa thấy là cô ta thì hơi sửng sốt " Tiễu Tiễu, sao cô lại đến đây nữa ?" Hứa Tiễu Tiễu đẩy ra ông ta ra, muốn đi vào bên trong lại bị ngăn cản "Viện trưởng và Mộng Nhàn không phải đã nói không được để cô vào trong trại trẻ mồ côi sao ? Tôi không thể để cô vào " Hứa Tiễu Tiễu nhíu mày "Tôi muốn nhìn Điềm Điềm, ông tránh ra " "Này......
Không được, tôi đã nghe Mộng Nhàn dặn dò, tôi......" Lời nói chưa còn chưa dứt thì cái đầu của Hứa Tiễu Tiễu đã đánh vào mặt của ông ta, làm cả người ông ta lui về sau một bước.