Nhân lúc đó, Hứa Tiễu Tiễu đi qua cánh cửa, xông vào.
Mới vừa vào cửa thì nghe thấy âm thanh nức nở của Đường Điềm Điềm "Chị Mộng, em sai rồi, chị thả em ra ngoài đi, em thật sự biết sai rồi, ô ô......" "Ô ô, chị Tiễu Tiễu, cứu em......" "Em không phải cố ý, ngày hôm qua em không có cố ý, ô ô......" Âm thanh đó làm trái tim Hứa Tiễu Tiễu co rụt lại, giống như bị một bàn tay vô hình tay nắm chặt lấy.
Lập tức hốc mắt cô ta đỏ lên, đi thẳng đến "Phòng xám hối".
Xuyên qua cửa kính, cô ta có thể nhìn thấy cả người Đường Điềm Điềm cuộn tròn ở trong góc, ôm đầu gối mình, mắt đỏ bừng vì khóc.
Cái mũi cô ta đau xót "Điềm Điềm, chị Tiễu Tiễu đến rồi "
Con bé chỉ là một đứa trẻ
Nghe thấy âm thanh của cô ta, Đường Điềm Điềm chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn qua.
Sau khi thấy Tiễu Tiễu, cô bé liền đứng lên.
Cơ thể Điềm Điềm gầy yếu, mặc một cái váy mềm mại, tóc rơi ở hai bên, sau khi nhìn thấy Tiễu Tiễu, giống như gặp được cứu tinh, đột nhiên liền chạy đến.
Nhưng lại nghĩ đến cái gì, đứng một chỗ cách xa cửa sổ một mét, nhìn chằm chằm Hứa Tiễu Tiễu, không dám bước lên.
Ở bên ngoài, Hứa Tiễu Tiễu đặt hai tay trên cửa kính, chăm chú nhìn vào bên trong "Điềm Điềm, chị Tiễu Tiễu đến rồi, em đừng sợ......" Đường Điềm Điềm cắn môi, đột nhiên cô bé che kín mặt của mình "Chị Tiễu Tiễu, em sai rồi......" Cô bé khóc nghẹn ngào "Tối hôm qua, nếu em không nghĩ quẩn trong lòng, muốn nhảy lầụ
Em là cảm thấy mình như một người xấụ" "Chị đối xử tốt với em như vậy, nhưng ngày đó cha mẹ nuôi đổi ý không nhận nuôi em, còn nói đều là vì chị, thế nhưng em lại trách chị......
Sao em có thể xấu xa như vậy, sao em có thể trách chị như vậy......
Ô ô ô......
Chị Tiễu Tiễu, có phải chị thất vọng với em hay không ?" Lời nói của cô bé làm Hứa Tiễu Tiễu chua xót.
Thì ra Điềm Điềm không chỉ buồn khi không được nhận nuôi mà còn khiển trách cô ta.
Cô ta vội vàng lắc đầu, "Điềm Điềm, không phải lỗi của em, chị chưa bao giờ trách em, là chị liên luỵ em." Đừng nói Điềm Điềm chỉ là một đứa trẻ, nếu chuyện này mà ở bất cứ người nào khác, chỉ sợ đều sẽ hận cô ta.
Điềm Điềm nghe được lời này, lập tức ngừng khóc thút thít, nhìn Hứa Tiễu Tiễu "Chị Tiễu Tiễu, chị thật sự không trách em sao? Em không phải là một đứa trẻ ngoan." Lập tức giọng nói của Hứa Tiễu Tiễu nghiêm khắc lại "Điềm Điềm, em phải nhớ kỹ, em là một đứa trẻ ngoan." Đường Điềm Điềm hung hăng gật đầụ
Đúng lúc này, một âm thanh không hài hòa truyền đến "Hứa Tiễu Tiễu, ai cho cô vào đây ?" Hứa Tiễu Tiễu quay đầu lại, nhìn thấy Lương Mộng Nhàn đi đến, đôi mắt mang theo cảnh giác và khắc nghiệt.
Hứa Tiễu Tiễu nheo mắt lại, "Lương Mộng Nhàn, mở phòng này ra." Lương Mộng Nhàn cười lạnh "Đây là chuyện của trại trẻ mồ côi chúng tôi, khi nào tôi thả cô bé ra là do tôi quyết định, không cần cô quản " "Lương Mộng Nhàn " Hứa Tiễu Tiễu thấp giọng giận mắng "Cô bé đã phạm lỗi gì ?" Lương Mộng Nhàn rũ mắt, giọng điệu châm chọc "Mái nhà là nơi không được phép chơi đùa, cô bé tự mình bò lên mái nhà thiếu chút nữa gây ra chuyện lớn, chẳng lẽ đây không phải là sai ? Mưa to như vậy, ở dưới có nhiều người bảo cô bé đi xuống, cô bé lại không quan tâm, một hai đòi nhìn thấy cô, cái này không phải sai ? Cô có biết vì cô bé mà trại trẻ mồ côi của chúng tôi phải rước lấy rất nhiều rắc rối không ? Nếu người ở hội đồng nghe nói chuyện này thì lát nữa sẽ đến trại trẻ mồ côi dò hỏi chuyện sẽ như thế nào ? Cô có biết không, mấy năm nay, tiến tài trợ trong trại trẻ mồ côi cũng nhiều lên, cuộc sống của bọn nhỏ cũng nâng cao hơn rất nhiều, lỡ như vì chuyện của Điềm Điềm mà người hội đồng không vui thì sau này không chi ngân sách cho trại trẻ mồ côi nữa, vậy một đám trẻ này ăn cái gì ?" Từng câu từng chữ của cô ta hét lên làm những đứa trẻ xung quanh xúm lại, không dám nói gì, chỉ dùng đôi mắt vô tội nhìn chằm chằm bọn họ.
Hứa Tiễu Tiễu nheo mắt lại.
Trại trẻ mồ côi này là sản nghiệp từ thiện tư nhân.
Qũy sinh hoạt ngày thường đều được cung cấp từ các quỹ từ thiện.
Hội đồng, là người quản lý quỹ từ thiện, bọn họ là người quyết định mỗi năm chu cấp bao nhiêu tiền cho trại trẻ mồ côi.
Nhưng tất cả điều này là do Điềm Điềm sai sao ? Cô bé chỉ là một đứa trẻ
Cô quỳ xuống cầu xin tôi
Lương Mộng Nhàn tiếp tục chỉ trích Hứa Tiễu Tiễu "Tám tháng trước, cô không biết kiểm điểm bản thân, làm cho hội đồng tức giận, bây giờ lại xảy ra chuyện của Điềm Điềm......
Bây giờ cô có cái gì để nói với tôi ? Cô có tư cách gì bảo tôi thả cô bé ra ?" Lời nói của cô ta nghe thì có lý, là do cô ta, Hứa Tiễu Tiễu và Đường Điềm Điềm phạm vào tội ác tày trời.
Nhưng Hứa Tiễu Tiễu chỉ cười.
Tám tháng trước, cô ta bị Lương Mộng Nhàn hãm hại.
Điềm Điềm không được nhận nuôi cũng do cô ta giở trò.
Thậm chí chuyện Điềm Điềm đi lên mái nhà cũng là do sơ sẩy của trại trẻ mồ côi Làm sao người phụ nữ này có thể đổi trắng thay đen ? Cô ta biết nói nhiều cũng vô dụng, rũ mắt xuống "Tôi hỏi cô, làm sao để thả cô bé ra ngoài ?" Lương Mộng Nhàn cười lạnh "Muốn tôi thả cô bé ra ngoài, có thể, chỉ cần cô đồng ý một điều kiện của tôi." "Cái gì?" Mặt Hứa Tiễu Tiễu đầy cảnh giác, quả nhiên nhìn thấy Lương Mộng Nhàn đi lên một bước, đi đến trước mặt cô ta, đè thấp âm thanh, nói "Cô quỳ xuống cầu tôi " "Cô " Trong mắt Hứa Tiễu Tiễu xuất hiện một tia tàn khốc.
Lương Mộng Nhàn tiếp tục nói "Không phải là tình cảm chị em sâu đậm lắm sao ? Làm sao, vì Điềm Điềm, việc oan ức này cũng làm không được ?" Hứa Tiễu Tiễu nắm chặt tay, nhìn chằm chằm cô ta, âm thanh mang theo tức giận không kiềm chế được "Lương Mộng Nhàn, vì sao cô cứ nhằm vào tôi như vậy ?" Lương Mộng Nhàn trả lời, giọng điệu rất nhẹ nhàng nhưng lại mang theo kiên định "Bởi vì khi cô không vui thì tôi rất hạnh phúc." Từng câu từng chữ của cô ta rãi nói "Cô để ý cái gì thì tôi sẽ hủy hoại cái đó." Hứa Tiễu Tiễu đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn chằm chằm cô ta "Cô điên rồi " Lương Mộng Nhàn đắc ý cười "Tôi điên rồi Từ nhỏ, vận khí của cô đã tốt hơn tôi, lớn lên cũng tốt hơn tôi, học tập cũng giỏi hơn tôi, mấy chuyện này tôi có thể nhịn, nhưng vì sao người anh ấy thích cũng là cô, không phải tôi Tôi muốn chứng minh, tôi mạnh mẽ hơn cô " Cô ta vươn tay chỉ vào Hứa Tiễu Tiễu "Chỉ cần cô quỳ xuống, thừa nhận cô yếu kém hơn tôi, tôi liền thả Điềm Điềm ra ngoài Nếu không nói thì trong không có hai ngày hai đêm, đừng mong Điềm Điềm sẽ được thả ra " Một câu nói ra xong, cô ta liền gắt gao nhìn chằm chằm Hứa Tiễu Tiễu .
Người phụ nữ này luôn có lòng tốt, cô ta không tin Hứa Tiễu Tiễu có thể trơ mắt nhìn Điềm Điềm chịu khổ Hứa Tiễu Tiễu nhìn bộ mặt dữ tợn của Lương Mộng Nhàn.
Tất nhiên cô ta sẽ không trơ mắt nhìn Điềm Điềm bị giam giữ trong hai ngày, nhưng......
Bảo cô ta quỳ xuống ? Cô ta thẹn quá hóa cười, trực tiếp cầm di động gọi một cuộc điện thoại.
Lương Mộng Nhàn sửng sốt "Cô làm cái gì?" Hứa Tiễu Tiễu mạnh mẽ nói "Gọi cho cảnh sát, nói trong trại trẻ mồ côi có người ngược đãi trẻ em " Mới vừa rồi, sắc mặt Lương Mộng Nhàn còn đắc ý thì trong nháy mắt liền trắng bệch "Cô điên rồi " Cô ta đi lên một bước, muốn cướp di động của Hứa Tiễu Tiễụ
Nhưng cô ta sao có thể là đối thủ của Hứa Tiễu Tiễụ
Dễ dàng né tránh công kích của cô ta, Hứa Tiễu Tiễu mở điện thoại trên tay ra, cô ta nhìn chằm chằm Lương Mộng Nhàn "Tôi hỏi cô, cuối cùng cô có thả Điềm Điềm ra ngoài không ?" Lương Mộng Nhàn trừng lớn mắt "Không đời nào " "Được." Khi những lời này vừa nói xong, trong điện thoại cục cảnh sát đã trả lời "Xin chào, xin hỏi bạn muốn chúng tôi giúp đỡ chuyện gì ?" Hứa Tiễu Tiễu tiếp tục nhìn chằm chằm Lương Mộng Nhàn, chậm rãi nhấc môi lên.
Lương Mộng Nhàn khẩn trương nuốt một ngụm nước miếng.
Hứa Tiễu Tiễu liền mở miệng "Xin chào, nơi này là......" Lời nói bị đánh gãy bởi giọng nói bén nhọn của Lương Mộng Nhàn "Được rồi, tôi thả " Hứa Tiễu Tiễu nhìn cô ta một cái mới nói với di động "Xin lỗi, tôi không có việc gì."
Em có đồng ý đi theo chị không ?
Hứa Tiễu Tiễu tắt điện thoại, nhìn chằm chằm Lương Mộng Nhàn.
Lương Mộng Nhàn nghiến răng nghiến lợi, cho dù không tình nguyện cũng lấy chìa khóa ra, đi đến mở cửa phòng xám hối ra.
Cửa vừa mở ra thì Hứa Tiễu Tiễu liền thấy một cơ thể bổ nhào đến trước mặt cô ta, ôm chặt lấy eo cô ta.
Cúi đầu thì thấy cơ thể Điềm Điềm đang run rẩy, cô ta nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé "Được rồi, mọi chuyện đã qua, đừng sợ." Đường Điềm Điềm gật đầu nhưng ngón tay vẫn gắt gao nắm góc áo cô ấy giống như sợ cô ấy sẽ rời đi.
Hứa Tiễu Tiễu đang định nói vài câu an ủi cô bé nhưng âm thanh kỳ quái của Lương Mộng Nhàn lại truyền đến "Cho dù thả ra thì cô cho rằng, sau này ở trong trại trẻ mồ côi, Đường Điềm Điềm sẽ sống tốt sao ?" Chỉ một câu đã làm Điềm Điềm như một con thỏ bị dọa, ngẩng đầu lên, sợ đến mức cả cơ thể đều run rẩy.
Lương Mộng Nhàn cười lạnh "Đường Điềm Điềm, chị đã sớm nói, nếu em ở gần Hứa Tiễu Tiễu như thế thì sẽ bị xui xẻo Bây giờ, chỉ cần em nói em chán ghét Hứa Tiễu Tiễu, chị sẽ bỏ qua chuyện cũ, thậm chí có thể giúp em giới thiệu cho một gia đình tốt nuôi dưỡng, như thế nào?" Khi nói đến đây, mắt cô ta liếc Hứa Tiễu Tiễụ
Ý muốn rất rõ ràng.
Cô ta hao tổn tâm cơ muốn bảo vệ đứa bé này, nhưng nếu đứa bé phản bội cô ta thì có phải cô ta sẽ rất khổ sở hay không ? Rất đau lòng ? Cái ý định này thật sự quá ghê tởm.
Hứa Tiễu Tiễu cắn môi, nghe Đường Điềm Điềm không chút do dự nói "Em không " Nó kích động nhìn Lương Mộng Nhàn "Em sẽ không nói lời này " Lương Mộng Nhàn kinh ngạc, tức giận nhìn chằm chằm nó "Chẳng lẽ em không sợ vĩnh viễn em sẽ không được thu dưỡng ?" Đường Điềm Điềm nắm chặt tay "Đúng vậy, chị và chị Tiễu Tiễu đã lớn như thế không phải cũng không có ai thu dưỡng sao ? Cùng lắm thì em sẽ giống như hai người " Lương Mộng Nhàn thẹn quá hóa cười "Tốt, Tốt lắm Rất tốt " Ba cái tốt liên tiếp làm Đường Điềm Điềm sợ đến mức cơ thể phát run.
Tất nhiên nó biết nếu nó ở lại trong trại trẻ mồ côi, có Lương Mộng Nhàn ở đó thì nó sẽ không có trái cây ngon để ăn.
Nhưng tuyệt đối không thể phản bội chị Tiễu Tiễụ
Tâm trí của trẻ em rất trong sáng, đáng yêụ
Cho dù có tính cách ngọt ngào nhưng có thể thấy được thái độ của cô bé rất kiên định, trong lòng Hứa Tiễu Tiễu có cảm giác ấm áp không nói nên lời.
Cô ta nhìn chằm chằm Điềm Điềm, đột nhiên cười lên "Em yên tâm, sau này, chị Tiễu Tiễu sẽ không để em chịu khổ." Lương Mộng Nhàn nghe vậy, cảm thấy buồn cười "Cô không thể tùy tiện ra vào trại trẻ mồ côi thì làm sao bảo đảm cô bé không thể chịu khổ ?" "Tôi không thể đi vào nhưng cô bé có thể đi ra ngoài." Hứa Tiễu Tiễu nhìn chằm chằm Lương Mộng Nhàn.
Lương Mộng Nhàn sửng sốt "Cô có ý gì ?" "Ý của tôi là tôi muốn nhận nuôi Đường Điềm Điềm " Nói xong từng câu từng chữ ra, đột nhiên cả người Hứa Tiễu Tiễu liền thả lỏng.
Thật ra, sau khi Điềm Điềm bị người ta từ chối thu dưỡng, cô ta liền có ý nghĩ này.
Nhưng nghĩ đến bây giờ mình đang ở nhà họ Hứa, dáng vẻ của mẹ vẫn như thế, cô ta không thể chăm sóc Điềm Điềm nên mới không nói ra.
Nhưng bây giờ......Cô ta tin tưởng, thà để Điềm Điềm đi theo cô ta chịu khổ còn hơn là ở đây chịu oan ức.
Cô ta quay đầu "Điềm Điềm, em có đồng ý đi theo chị không ?" Đôi mắt Điềm Điềm tỏa sáng "Em đồng ý " Lương Mộng Nhàn không thể nghĩ đến sẽ xuất hiện tình huống như thế này, cô ta kinh ngạc nhìn chằm chằm bọn họ, đột nhiên phản ứng lại.
Cô ta cười lạnh "Hứa Tiễu Tiễu, cô cho rằng cô muốn nhận nuôi cô bé thì có thể nhận nuôi sao ? Nói cho cô biết, tôi không đồng ý Cô cơ bản không thể làm thủ tục chính thức nhận nuôi "