Là một đứa trẻ lớn lên ở trại trẻ mồ côi nên trong lòng rất nhạy cảm, yếu ớt.
Cô ta đánh không lại loại người dựa dẫm vào cha mẹ mà còn khiến cô ta đau thương.
Bởi vì cô ta không có cha.
Dù bây giờ trở về nhà cũng chẳng biết cha của mình là ai.
Ánh mắt cô ta buồn bã, hai tay dần nắm chặt lại, toàn bộ cái dáng vẻ kia đều được Hứa Mộc Thâm thu vào trong tầm mắt.
Anh ta giống như có thể đọc hiểu suy nghĩ của cô ấy, từ trước đến nay anh ta không quan tâm đến việc trong nhà nhưng lại đột nhiên đứng trước mặt của cô ta, chống lại đôi mắt của Hứa Thịnh "Chuyện này là do Nam Gia sai." Giọng điệu chắc chắn mang theo ý bảo vệ.
Hứa Tiễu Tiễu sửng sốt, kinh ngạc nhìn bóng dáng cao lớn của người đàn ông.
Ở bên kia, lão phu nhân vội vàng nói rõ ràng chân tướng sự việc "......
Chuyện này thật sự không phải là lỗi của Tiễu Tiễụ" Hứa Thịnh hừ lạnh "Ăn nhờ ở đậu, người nào có thể chọc, người nào không thể chọc, cô phải biết rõ ràng chứ." Hứa Tiễu Tiễu nghe được lời này, tay đột nhiên nắm chặt lại.
Quật cường nhìn chằm chằm ông ta.
Ý của lời này là cô ta, Hứa Tiễu Tiễu chẳng có tư cách gì ở trước mặt Hứa Nam Gia,.
Hứa Nam Gia sỉ nhục cô ta, ức hiếp cô ta, cô ta phải chịu đựng? Trong nháy mắt, một loại cảm giác tức giận ập đến.
Nếu không phải do mẹ ở nhà họ Hứa gia thì bây giờ cô ta liền rời đi Khi cô ta nghĩ như vậy thì nghe thấy Hứa Mộc Thâm nhàn nhạt mở miệng, nói "Người nhà họ Hứa người có thể hống hách nhưng không thể ngu xuẩn.
Nếu lần sau muốn hãm hại người khác thì phải có đầu óc." Lúc đầu nghe lời nói của Hứa Thịnh thì Hứa Nam Gia liền ngừng khóc thút thít, nhưng lời này của Hứa Mộc Thâm vừa nói ra, trong chốc lát cô ta mới hiểu được, lập tức lại khóc lên Sắc mặt Hứa Thịnh trầm xuống, đang muốn nói cái gì thì Liễu Ánh Tuyết lại bước lên một bước, "Được rồi, mấy đứa nhỏ chơi đùa với nhau, chúng ta cứ truy cứu thì làm trò cười cho thiên hạ.
Chuyện này chấm dứt ở đây " Vừa dứt lời, Hứa Nam Gia lập tức kêu to "Mẹ, sao mẹ lại không giúp đỡ con mà lại giúp đỡ người ngoài ?" Lập tức Liễu Ánh Tuyết đi đến bên cạnh người cô ta, thấp giọng nói "Nam Nam, không được quấy rối Con đừng quên mục đích của chúng ta khi đưa cô ta trở về là vì......"
Không làm theo an bài lẽ thường
Hứa Tiễu Tiễu đánh giá tình hình giữa hai mẹ con.
Liễu Ánh Tuyết lôi Hứa Nam Gia, âm thanh đè thấp, không biết đang nói cái gì, tuy Hứa Nam Gia không tình nguyện nhưng cuối cùng cũng không nói gì nữa, chỉ độc ác trợn mắt nhìn cô ta.
Hứa Tiễu Tiễu mơ hồ cảm thấy có điều kỳ quặc trong này.
Đôi mắt đen nhánh hiện lên một tia nghi ngờ.
Một số vấn đề bị cô ta bỏ qua liền hiện lên tronng đầụ
Vì sao nhà họ Hứa ném cô ta ở trại trẻ mố côi hơn hai mươi năm, không quan tâm đến lại đột nhiên lại đưa cô ta trở về ? Cô ta nheo mắt lại, trong lòng bỗng nhiên vang lên chuông cảnh báo.
Tuy từ nhỏ cô ta lớn lên ở trại trẻ mồ côi nhưng vì công việc nên cô ta cũng có chút hiểu biết với nhà quyền thế.
Ở phương diện này, tình người rất lạnh nhạt.
Mà Hứa Thịnh không vui vẻ với cô ta, Hứa Mộc Thâm cũng chưa bao giờ có cảm tình gì với cô ta, trong nhà, lão phu nhân giống như không có địa gì, vậy cuối cùng là ai bảo quản gia đưa cô ta trở về ? Tầm mắt cô ta lại dừng trên người Liễu Ánh Tuyết.
Liền thấy bà ta kéo Hứa Nam Gia đi đến, mang theo ý cười hiền lành " Tiễu Tiễu, chuyện này là em của con không đúng, cô ấy chỉ đùa giỡn với con thôi." Nói xong, cúi đầu nhìn những mảnh ngọc trên bàn "Cái vòng tay này thật ra có một đôi, một cái ở chỗ em con, nếu cái này đã vỡ thì lấy cái vòng tay của em con cho con đi " Hứa Nam Gia nghe được lời này, nhíu mày lại "Tại sao lại lấy đồ của con đưa cho cô ta ?" Vừa dứt lời, Liễu Ánh Tuyết liền nắm chặt cánh tay cô ta, Hứa Nam Gia liền hừ lạnh.
Hứa Tiễu Tiễu nắm chặt tay, tuy Liễu Ánh Tuyết luôn nói Hứa Nam Gia sai, nhưng thái độ kia, đừng nói là trừng phạt Hứa Nam Gia, ngay cả ý muốn bảo Hứa Nam Gia nói xin lỗi cô ta đều không có.
Cô ta rũ mắt, nhướng môi lên, cười khinh bỉ.
Nói bồi thường cái vòng tay cho cô ta chỉ là một câu nói lễ độ, người bình thường sẽ từ chối cái vòng tay kia, muốn đem sự việc nhỏ lại.
Nhưng bọn họ thật sự cho rằng mình là tiểu bạch thỏ mềm yếu dễ bị khinh thường sao ? Đánh cô ta một cái tát còn đòi đánh bên kia ? Cô ta ngước mắt lên, giả bộ chuyện gì cũng không hiểu, ngây thơ mở miệng, nói "Được " Chỉ một câu đã làm cho nụ cười của Liễu Ánh Tuyết cứng lại, trong ánh mắt hiện ra một tia không thể tưởng tượng nổi.
Trong nháy mắt, sắc mặt Hứa Nam Gia liền khó coi "Cô nói cái gì? Cô dám lấy vòng tay của tôi sao ?" Hứa Tiễu Tiễu chớp mắt "Nhưng vừa mới không phải mợ nói, đưa cái vòng tay bồi thường cho con sao ? Chẳng lẽ......
Mợ không giữ lời ? Ách, nếu như vậy......
Thì cái vòng tay của em cũng đừng đưa cho con, con có thể xem mợ chưa nói cái gì." Hứa Nam Gia ...... Sắc mặt cô ta xanh mét, miệng mở ra muốn nói chuyện, nhưng nói cái gì ? Liễu Ánh Tuyết là người quản chuyện trong nhà, nếu bây giờ ở trước mặt người hầu nói mẹ không giữ lời hứa của mình, như vậy sẽ làm mẹ mất mặt.
Nhưng muốn mình đưa vòng tay ra......
Cho dù là một trăm một ngàn cái cô ta cũng không muốn Cô ta cắn môi.
Liễu Ánh Tuyết cũng cứng đờ, thật sự không nghĩ đến cái người theo mình vào nhà, vẫn luôn ngoan ngoãn ngồi một chỗ, thế nhưng lại không dựa vào an bài theo lẽ thường.
Cằm bà ta căng thẳng, nhìn thoáng qua Hứa Nam Gia, khôi phục một chút tâm tình, lúc này mới tiếp tục cười nói "Ừ, tí nữa liền đưa cái vòng tay qua cho con." Nhìn dáng vẻ đau lòng, xấu hổ của Liễu Ánh Tuyết và Hứa Nam Gia, lúc này Hứa Tiễu Tiễu mới cảm thấy thoải mái.
Câu nói của Hứa Thịnh rất đúng.
Người ở phía dưới không thể không cúi đầụ
Nhưng cô ta, Hứa Tiễu Tiễu lại cố tình cái gì cũng ăn, không chịu thiệt thòi.
Anh ta đến dạy cô ấy
"Được rồi, các người vừa mới về nhà cũng mệt mỏi rồi, đi rửa mặt nghỉ ngơi một chút đi, mấy người còn lại đi làm việc của mình đi." Lão phu nhân nói xong, lúc này Liễu Ánh Tuyết mới cười nói gật đầu, cười hiền lành với Tiễu Tiễu "Mợ hơi mệt, chủ yếu là muốn đi tắm rửa, rửa sạch mỏi mệt của mình.
Tiễu Tiễu, con hãy xem nơi này thành nhà của mình, có chuyện gì thì đến tìm mợ là được Mợ lên lầu trước đây." Nhìn bà ta kéo Hứa Nam Gia lên lầu, Hứa Tiễu Tiễu cảm thấy trên lưng giống như có con rắn lạnh băng đang bò lên.
Người đàn bà này, có thể liền điều chỉnh cảm xúc của mình nhanh như thế, hơn nữa còn hiền lành với cô ta, có tâm tư không nhỏ.
Đang nghĩ như thế, bỗng nhiên cô ta cảm giác được một ánh mắt lạnh lẽo dừng trên người cô ta.
Hứa Tiễu Tiễu quay đầu thì nhìn thấy Hứa Thịnh nhìn chằm chằm cô ta "Tôi có một câu nói phải nói cho cô." Trong lòng ngạc nhiên, Hứa Tiễu Tiễu cúi thấp đầu xuống, thái độ rất khiêm tốn, "Xin cậu chỉ giáo." Hứa Thịnh hừ lạnh "Ở trong cái nhà này, nên nhớ rõ thân phận của cô." Ông ta không cho Hứa Tiễu Tiễu cơ hội nói nào liền trực tiếp nhìn Hứa Mộc Thâm "Mộc Thâm, con đi với ba." Rồi mới lên lầụ
Trong phòng khách nhất thời an tĩnh lại.
Hứa Tiễu Tiễu cảm thấy bối rối.
Cô ta cắn môi, nắm chặt tay.
Lúc Hứa Mộc Thâm đi theo Hứa Thịnh lên lầu, không biết vì sao lại quay đầu nhìn cô ta một cái.
Cô gái có thân hình mảnh mai, cố chấp quật cường ngồi trên xe lăn, cô ấy thẳng lưng, cố gắng không để người khác coi thường.
Trong lòng đột nhiên có cảm giác không thoải mái.
Nhưng không thoải mái chỗ nào, anh ta cũng không biết.
Anh ta thu hồi tầm mắt, đi theo Hứa Thịnh lên lầu vào thư phòng.
Đầu tiên Hứa Thịnh dò hỏi một chút chuyện trong công ty, cuối cùng mới mở miệng, nói "Hứa Tiễu Tiễu kia, con đã tra về cô ta chưa ?" Anh ta khó chịu nhíu mày lại "Lớn lên trong trại trẻ mồ côi, vừa nhìn liền biết không có giáo dục, người như vậy không có nhiều kiến thức, thiếu hiểu biết nhưng ngàn vạn lần đừng làm ra chuyện mất mặt nhà họ Hứa " Hứa Mộc Thâm rũ mắt xuống, nhìn cái tay bên người, đột nhiên nhấc lên bỏ vào trong túi quần, nhàn nhạt trả lời "Danh dự của nhà họ Hứa, còn không đến nỗi bị mất trong tay một người con nuôi." Thay đổi chủ đề, nói "Thay vì ba quan tâm cô ta thì tốt hơn hãy quan tâm Hứa Nam Gia một chút." Hứa Thịnh sửng sốt "Nam Gia, con bé......" " Công ty còn có việc, con đi trước." Hứa Mộc Thâm đánh gãy lời nói của Hứa Thịnh, xoay người rời đi.
Chỉ để lại bóng dáng của anh ta cho Hứa Thịnh, thở dài.
Đứa con trai này càng ngày càng có bản lĩnh.
Nhưng quan hệ cha con của bọn họ vẫn xa cách như cũ.
Hứa Thịnh ngồi ở đấy, hơi phân tâm.
Ông ta còn nhớ rất rõ khi còn nhỏ không phải như thế này.
Hứa Mộc Thâm rất thích ông ta, mỗi lần ông ta trở về từ công ty, thằng bé luôn kêu tiếng "Cha" rồi nhào vào trong ngực ông ta.
Nhưng từ khi nào mà cha con bọn họ giống như hai người xa lạ.
nannan Hứa Mộc Thâm đi từ trong thư phòng ra, anh ta híp mắt lại, có chút thất thần.