⬅ Trước Tiếp ➡
Không biết vì cái gì, vậy mà muốn nhìn xem, anh sẽ tin tưởng mình hay không.
Nhưng gương mặt Hứa Mộc Thâm một bộ băng sơn, mặt vĩnh viễn không chút thay đổi.
Đôi mắt sâu thăm kia làm cho người ta liếc một cái nhìn không đến tận cùng.
Cho nên, anh cuối cùng là tin tưởng mình, hay là tin tưởng Hứa Nam Gia?
Đang nghi hoặc, liền nghe thấy anh trầm thấp tiếng mở miệng nói "Cô còn cái gì để nói?"
Ai?
Hứa Tiễu Tiễu kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.
Vốn cho rằng tính cách anh độc tài, , khẳng định trực tiếp định tội mình, không nghĩ tới, vậy mà anh lại cho cô cơ hội giải thích?
Là vì chuyện tối hôm qua, áy náy sao?
Bất quá bây giờ không phải thời điểm nghĩ tới những thứ này, trước mắt phải đem chuyện này giải quyết đã.
Cô ho khan một tiếng, thu hồi những tâm tư, nhìn về phía Hứa Nam Gia.
Hứa Nam Gia bĩu môi "Cô khẳng định không thừa nhận "
"Đó không phải do tôi làm rơi."
Hứa Nam Gia lập tức kích động phản bác lại "Bây giờ chứng cớ đầy đủ hết, cô không thừa nhận, cũng không có cách nào "
"Ai nói tôi không có cách nào?" Hứa Tiễu Tiễu đẩy xe lăn, đến gần cái bàn, tay cầm lấy những mảnh vỡ, chợt nhíu mày "Cô phát hiện những thứ này ở chỗ nào?"
"Đống rác. Là người hầu dọn dẹp phòng ,nhìn thấy cô vất đi, túi đồ bị văng ra ngoài, nhưng cần phân loại rác lên đến mở ra để phân loại. Ai ngờ nhìn thấy những thứ này ở trong đó.”
Hứa Nam Gia đã sớm nghĩ được một lý do thoái thác thật tốt rồi.
Bất quá lời nói vừa dứt, Hứa Tiễu Tiễu lập tức cười nhạo một phen.
Hứa Nam Gia bước lên phía trước một bước, vươn ngón tay ra "Cô cười cái gì?"
"Tôi cười cô vu oan người khác mà cũng phải động não phiền phức đến thế, thủ đoạn thấp như vậy quả thực là quá ngây thơ rồi"
Sắc mặt Hứa Nam Gia tái nhợt, khẩn trương liếc mắt nhìn Hứa Mộc Thâm một cái, thấy anh vẫn như cũ đứng ở đằng kia, không có phản ứng, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra "Cô đừng nói linh tinh "
"Nói linh tinh?" Hứa Tiễu Tiễu chỉ vào những mảnh vỡ "Nhà họ Hứa làm sao có thể có loại lụa kém cỏi thế này để làm khăn tay chứ?
Hứa Nam Gia nhất thời nóng nảy "Cái gì tơ lụa kém cỏi chứ? Đây chính là tơ lụa Tô Châu đó Không có kiến thức, thực đáng sợ."
"Đúng, đúng, tôi đúng là không có kiến thức, chưa thấy qua loại tơ lụa này, thậm chí cho đến bây giờ, cả người cũng không có một mảnh tơ lụa như vậy, cho nên? Tôi đâu nào có khăn tay bằng lụa để bọc những mảnh vụn của vòng tay vất đi? "
Hứa Nam Gia ngẩn cả người "Cô, là cô ăn trộm "
Hứa Tiễu Tiễu nhún vai, thở dài, đôi mắt đen mở to, tất cả là bất đắc dĩ diễn trò, "Đúng, là tôi ngu ngốc như vậy, cố ý làm vỡ chiếc vòng tay của bà ngoại, còn đi trộm chiếc khăn lụa để bọc, sau đó như thể sợ các người phát hiện ném vào thùng rác chờ người giúp việc đến thu dọn, tôi quả thực là không có đầu óc mà "
Cô cao giọng nói lại, sắc mặt Hứa Nam Gia lúc trắng lúc xanh.
Có vẻ đáng yêu
Hứa Mộc Thâm nhìn chằm chằm vào đứa bé.
Bởi vì bị thương nên sắc mặt của cô ấy tái nhợt làm cho cặp mắt đen nhánh kia càng thêm sáng ngời.
Ngay lúc này cũng không ngồi yên ở trên xe lăn, đưa chân bị thương gác lên đùi của chân không bị thương.
Tay cô ấy chống cằm nhìn Hứa Nam Gia, giọng điệu mang theo vẻ lưu manh vô lại.
Từ nhỏ đã được giáo dục trong tầng lớp quý tộc nên anh ta không chịu nổi dáng vẻ lôi thôi lếch thếch của cô ấy nhưng cũng không biết vì sao khi nhìn cái dáng vẻ vô sỉ kia lại làm anh ta cảm thấy có vẻ đáng yêụ
Cái ý nghĩ này vừa xuất hiện, anh ta liền ngẩn ra.
Gặp quỷ Rốt cuộc anh ta đang suy nghĩ cái gì ? Lúc này, lão phu nhân đã hiểu rõ mọi chuyện, bà ấy run rẩy đứng lên, mở miệng nói "Nam Gia, sao con có thể làm ra loại chuyện này Cái vòng tay này bà đã đeo ba mươi năm, con......" Hứa Nam Gia cắn môi, bĩu môi nói "Không phải là con......" Cô ta không sợ lão phu nhân nhưng lại sợ Hứa Mộc Thâm, vội vàng giải thích với anh ta "Anh cả, không phải em Là cô ta " Bây giờ cô ta đã hối hận muốn chết Lúc nãy mở miệng muốn Hứa Mộc Thâm trừng phạt Hứa Tiễu Tiễu, nhưng không nghĩ đến bây giờ lại cầm cục đá đập vào chân mình Dáng vẻ nói năng lộn xộn của cô ta giống y hệt mẹ của cô ta, đều làm người khác chán ghét.
Hứa Mộc Thâm nhíu mày lại, rũ mắt, giọng điệu nhàn nhạt nhưng không cho người khác nghi ngờ nói "Vậy phạt cô......" Lời nói còn chưa dứt thì bỗng nhiên có một giọng nữ xen vào "Đang xảy ra chuyện gì?" Ở nhà họ Hứa, Hứa Mộc Thâm gần như là một người tối cao vì vậy rất hiếm khi có người dám trực tiếp đánh gãy lời nói của anh ta như thế.
Hứa Tiễu Tiễu tò mò quay đầu lại, liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên, dáng vẻ mệt mỏi đi đến.
Khí chất của bà ta vô cùng tốt, tóc được búi lên, trên mặt mang ý cười, chỉ nhìn gương mặt đơn thuần kia thì không thể nhìn ra tuổi, nhưng nhìn dáng vẻ bà ta gần giống như Hứa Nam Gia, lập tức Hứa Tiễu Tiễu liền biết người này là ai Nếu cô ta không đoán sai thì người này chắc là mẹ của Hứa Nam Gia, đương gia chủ mẫu của nhà họ Hứa, Liễu Ánh Tuyết.
Mà ở sau lưng bà ấy có một người đàn ông trung niên.
Mặc dù đã trải qua bao tháng năm nhưng vẫn tràn ngập quyến rũ, đây là cha của Hứa Mộc Thâm và Hứa Nam Gia, Hứa Thịnh.
Mấy ngày nay, cô ta đã hỏi thăm rõ ràng về mối quan hệ giữa những người trong nhà họ Hứa.
Hứa Mộc Thâm và Hứa Nam Gia là anh em cùng cha khác mẹ.
Lúc anh ta còn nhỏ thì mẹ của Hứa Mộc Thâm đã qua đời, rồi Hứa Thịnh mới cưới Liễu Ánh Tuyết.
Giờ phút này, khi nghe thấy âm thanh của Liễu Ánh Tuyết, đột nhiên Hứa Nam Gia giống như đứa trẻ bị oan ức "Oa " Bật khóc một tiếng "Mẹ " Vừa kêu, cô ta vừa bổ nhào vào trong ngực của Liễu Ánh Tuyết.
Liễu Ánh Tuyết đau lòng vỗ lưng của cô ta, đôi lông mày đẹp nhíu lại "Đã xảy ra chuyện gì?" Dáng vẻ lại giống như một người hòa ái dễ gần, rất dễ thân cận.
Lập tức Hứa Thịnh bước lên một bước, "Con yêu, làm sao lại khóc? Ai làm cho con không vui ?" Giọng điệu ôn hòa, có thể nhìn ra được ngày thường rất yêu thương Hứa Nam Gia.
Nhưng mà cũng chỉ có vậy.
Nếu thật sự không yêu thương cô ta thì cũng sẽ không nuôi dưỡng cô ta thành một đại tiểu thư gian xảo nhưng lại ngu ngốc.
Khi Hứa Tiễu Tiễu đang suy nghĩ thì thấy Hứa Nam Gia duỗi tay chỉ vào cô ta "Chính là cô ta Cha, mẹ, chính là cô ta bắt nạt con Cha mẹ phải trút giận cho con " Vừa dứt lời, Hứa Thịnh lập tức quay đầu lại, đôi mắt mang theo nguy hiểm nhìn thẳng vào Hứa Tiễu Tiễu Cơ thể Hứa Tiễu Tiễu căng thẳng, một cảm giác nguy hiểm ập đến làm cô ta cảm thấy sởn hết gai ốc.
Anh ta bảo vệ
Ánh mắt Hứa Thịnh mang theo đánh giá làm cho người khác cảm thấy không thoải mái.
Dù sao cũng là cha của Hứa Mộc Thâm, tinh thần của ông ta rất mạnh.
Bị ông ta nhìn như thế, Hứa Tiễu Tiễu chịu áp lực rất lớn.
Nhưng cô ta không muốn yếu thế nên liền ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào ông ta.
Sau vài giây, cô ta cảm thấy phía sau lưng mình chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.
Nhưng lúc này mà né tránh tầm mắt của ông ta thì sẽ yếu thế.
Trong lúc cô ta đang rối rắm, không biết là cố ý vẫn vô tình, đột nhiên Hứa Mộc Thâm đứng ở giữa hai người, ngăn cản tầm mắt của bọn họ.
Lập tức Hứa Tiễu Tiễu thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nghe được giọng điệu lạnh lẽo của Hứa Thịnh, thái độ không thân thiện dò xét "Đây có phải em gái của cô bé kia ?" Hứa Tiễu Tiễu cắn môi, cô ta có thể nhận ra Hứa Thịnh cũng không thích cô ta.
Vì không biết rõ địa vị của Hứa Thịnh trong nhà nên cô ta liền nhìn lão phu nhân.
Lão phu nhân ở trước mặt Hứa Thịnh có chút sợ hãi, bà ta yếu ớt nói "Đúng vậy, đây là Tiễu Tiễụ
Đã lưu lạc bên ngoài hơn hai mươi năm, bây giờ đã lớn như vậy, khuôn mặt của cô ấy giống như được khắc ra từ mẹ cô ấy vậy, chúng ta nên đón cô ấy về." "Vâng" Một chữ, nói cho có lệ, không biết có đồng ý hay không.
Khi Hứa Thịnh nhìn Hứa Nam Gia, thái độ của ông ta ngay lập đã thay đổi "Được rồi, đừng khóc, cô ta làm gì con, con cứ nói cho cha, cha nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta " Hứa Tiễu Tiễu ‘’......
‘’Không biết vì sao trong lòng cô ta đột nhiên sinh ra một cảm giác khó chịụ
⬅ Trước Tiếp ➡