⬅ Trước Tiếp ➡

Đợi đến khi tiếng binh khí va chạm dần tắt, Tú Tú gắng sức đẩy nắp quan tài ra.
Ầm một tiếng, nắp gỗ rơi xuống đất, luồng không khí tươi mới ùa vào khiến nàng như được hồi sinh.
Nàng gom hết sức bò ra khỏi quan tài. Vừa đặt chân xuống đã vấp phải một thứ gì đó cứng cứng dưới chân, khiến nàng ngã lăn ra đất
Trong cơn kinh hãi, nàng ngồi bật dậy, vừa vùng vẫy vừa hét lớn “Tránh ra Tránh ra ”
Giữa tiếng la hét hoảng loạn của nàng, một tiếng rên yếu ớt vang lên.
Nhận ra đó là người sống, phải một lúc lâu sau, Tú Tú mới dám hé mắt nhìn.
Hiện ra trước mắt nàng là một nam nhân xa lạ, toàn thân đẫm máụ
Không phải cái thi thể thối rữa của Tôn Hoài Niên
Hiểu ra điều đó, toàn thân Tú Tú như bị rút sạch sức lực, ngã phịch xuống đất. Bao nỗi sợ hãi, uất ức tích tụ đến nghẹt thở khiến nàng bật khóc nức nở.
Nàng không biết mình đã khóc bao lâụ Từ nhỏ vô ưu, sống dưới bóng chở che của phụ mẫu, mười mấy tuổi thì lần lượt mất mẹ, rồi mất cha, bị người ta khinh nhục, cuối cùng bị ép tuẫn táng theo một kẻ đã chết.
Nhớ lại cảnh bị nhốt trong quan tài, kêu trời trời chẳng thấu, kêu đất đất không hay, cảm giác tuyệt vọng bất lực như bóng tối quấn lấy, khiến nàng chỉ muốn chết đi cho xong. So với cái chết, đáng sợ hơn chính là khoảnh khắc bị ép đối diện với nó, bị nhốt trong quan tài cùng một tử thi xa lạ, chỉ có bóng tối vô tận và sự ngột ngạt như muốn cướp đi hơi thở cuối cùng.
Chỉ nghĩ lại thôi, toàn thân nàng đã run bần bật, một cảm giác buốt lạnh dâng lên.
Nàng trước nay vẫn cho rằng chuyện tuẫn táng xa vời, chẳng liên quan gì đến mình, nào ngờ có một ngày lại giáng xuống ngay trên đầu bản thân
Tôn gia quả thật vô nhân đạo đến cực điểm
Tú Tú còn đang khóc nức nở, chợt nghe cách đó không xa vang lên tiếng động khe khẽ, kế đó là một giọng yếu ớt
“…Phụ… thân…”
Nàng giật mình ngồi bật dậy.
Chỉ thấy một nam nhân nửa thân trên gục tựa vào nắp quan tài, tóc rũ xuống che nửa khuôn mặt, khó nhìn rõ dung mạo. Máu đỏ loang ra nhuộm thẫm bộ áo trắng vải thô trên người hắn, hệt như từng đóa đỗ quyên đỏ rực nở rộ trên nền vải, quỷ dị chói mắt.
Đến lúc này Tú Tú mới nhận ra, chính hắn là kẻ vừa rồi khiến nàng vấp ngã.
Vừa thoát khỏi cửa tử, đầu óc nàng hỗn loạn, nào còn tâm trí suy xét tình cảnh trước mắt thế nào, vì sao quan tài bị cạy, người Tôn gia đưa tang đi đâu hay nam nhân xa lạ này là ai… Nàng chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này, càng xa quan tài càng tốt.
Nhưng vừa chạy được hai bước, thân hình nàng chợt khựng lại.
Trong núi rừng hoang vu, xác chết nằm la liệt khắp nơi. Tất cả đều là người Tôn gia, kẻ cụt tay, người gãy chân, máu tươi chảy thành dòng thấm ướt lớp lá mục.
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo mấy chiếc lá dương non nhuốm máu bay tới trước mặt nàng. Nàng cúi xuống nhìn, chỉ thấy Tôn mẫu nằm bất động ngay dưới chân. Trước ngực bà ta cắm một mũi tên, máu chảy loang thành từng vệt lớn, đôi mắt vẫn mở trừng trừng.
Tú Tú vốn đã chịu không ít khổ hình, giờ lại chứng kiến cảnh tượng này, nàng lập tức ôm lấy thân cây mà nôn thốc nôn tháo.
Quá… quá mức đáng sợ rồi đi.
Bàn tay nàng run lẩy bẩy, toàn thân như bị rút sạch sức lực.


⬅ Trước Tiếp ➡