⬅ Trước Tiếp ➡

Là ai giết bọn họ?
Nàng không rõ, chỉ theo bản năng quay đầu nhìn lại phía saụ
Trong tầm mắt Thôi nhị gia dần xuất hiện một thiếu nữ. Trên người nàng khoác áo cưới đỏ thẫm, gương mặt tái nhợt điểm phấn lòe loẹt, trông chẳng khác nào mấy con tò he mà ngày bé nhũ mẫu nặn để chọc cười hắn và huynh trưởng.
Hắn nghe thấy nàng run giọng cất tiếng hỏi
“Những người này là ngươi giết sao?”
“Không phải.” Thôi nhị gia nắm chặt chuôi đao. Vết thương trên bụng đau nhói khiến hắn khẽ nhíu mày.
Nghe vậy, trong lòng Tú Tú thoáng buông lỏng. Nếu hắn thật sự là kẻ sát nhân hung tợn, e rằng mạng nhỏ của nàng cũng khó giữ.
Nàng còn định hỏi thêm, lại nghe nam nhân cất lời trước
“Rời khỏi nơi này.”
Tú Tú ngẩn người, chỉ cảm thấy giọng nói này quen thuộc đến lạ. Rồi nàng chợt nhớ ra giọng nói mà nàng nghe lúc bị nhốt trong quan tài, chẳng phải chính là giọng này hay sao?
Nàng vừa hé môi định hỏi có phải chính hắn đã cứu mình hay không thì bỗng thấy nam nhân phun ra một ngụm máu tươi rồi gục xuống ngất lịm.
Tú Tú hoảng hốt, vội ghé tai lên ngực hắn. Cảm nhận được hơi thở yếu ớt, biết đối phương vẫn còn sống, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy không rõ lai lịch, nhưng tám phần hắn chính là ân nhân cứu mạng nàng. Giờ hắn trọng thương thế này, nàng sao nỡ bỏ mặc? Nhất định phải đưa hắn về tìm đại phu, bằng không mất máu nhiều, e khó giữ mạng.
Lúc này trời đã sẩm tối, nơi đây lại là núi rừng hoang vắng, không một bóng người. Bên cạnh chỉ còn mấy con ngựa, nhưng dù thử thế nào, Tú Tú cũng không thể đưa được nam nhân lên yên. Cuối cùng nàng đành gắng sức cõng hắn trên lưng, bước thấp bước cao đi về phía thành.
Chưa đi được bao xa, nàng đã thấy một bóng người lồm cồm đứng dậy, gạt thi thể gia đinh đè trên mình ra rồi khập khiễng bước lên.
Thì ra khi nãy Tôn lão gia bị trúng một mũi tên ở chân trái. Thấy tình thế bất lợi, ông ta giả chết nên thoát được một mạng.
Ông ta may mắn sống sót, đảo mắt nhìn quanh chỉ thấy thi thể người Tôn gia nằm la liệt, còn bọn sát thủ và quan sai lại chẳng thấy tăm hơi. Ngay lập tức ông ta hiểu trong này tất có ẩn tình. Vì liên quan đến quan phủ, ông ta không dám dây vào, thế là dốc hết mọi tội lỗi trút lên đầu Tú Tú.
Cái tên gọi là “nhị gia” kia chắc chắn là cùng một bọn với nha đầu Tú Tú Nếu không, vì sao hắn vừa tới đã nhìn chằm chằm vào quan tài? Nói không chừng, hắn chính là gian phu nàng tư thông
Tôn lão gia nghiến răng, chỉ vào nàng mà gào lên
“Đồ tiện nhân đáng chết Cái loại tai tinh Dám thông đồng với gian phu, hại Tôn gia ta nhà tan cửa nát Ta… ta nhất định bắt các ngươi đền mạng…”
Vừa gào ầm lên, ông ta vừa tập tễnh lao về phía quan tài của Tôn Hoài Niên, ôm lấy quan tài mà gào khóc thảm thiết.
Tú Tú tuy mạnh mẽ hơn so với nữ tử bình thường, nhưng cõng một đại nam nhân trên lưng thì đúng là quá sức, chưa đi được mấy bước đã thở hổn hển.
May thay, vừa ra đến quan đạo, nàng gặp được người quen là Trịnh bá đang đánh xe bò trở về thành. Thấy Tú Tú cõng một nam nhân toàn thân đẫm máu, ông giật mình, vội giúp nàng đưa người bị thương đặt lên xe.


⬅ Trước Tiếp ➡