⬅ Trước Tiếp ➡

“Nhị gia, thân phận ngài cao quý, không nên vướng phải khí uế. Xin ngài đừng tự mình động tay động chân. Cứ giao cho bọn tiểu nhân lo liệu là được rồi. Ngài vẫn nên mau tiếp tục lên đường thì hơn.”
Quan tài bị cạy ra, tiếng gỗ nứt kẽo kẹt vang lên rợn người. Nam tử vẫn chẳng buồn liếc nhìn. Đôi mắt sắc như chim của hắn chỉ chăm chú dõi theo tên quan sai, rồi từ tốn nói
“Nhìn ngươi lo lắng cho ta như vậy, thật cảm động a. Nhưng ta đây lại chẳng phải quý nhân gì, cũng chẳng sợ bị mấy thứ ô uế dấy vào. Mà nói không chừng lát nữa theo các ngươi vào trong rừng sâu kia, ta cũng thành một cái xác đấy. Đã vậy thì kiêng kị làm gì? Chi bằng học cách làm người chết trước, để lúc đến lượt mình còn khỏi bỡ ngỡ.”
Lời nói trắng trợn khiến sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi.
Tôn lão gia cùng cả đoàn đều sững sờ, còn đám quan sai thì mặt mũi tái mét, không còn giọt máụ
Bọn họ lập tức hiểu ra, câu nói vừa rồi của hắn chính là để thử họ. Vì nôn nóng, mất kiên nhẫn nên họ đã để hắn phát hiện phía trước có phục binh.
Xưa nay thiên hạ vẫn đồn Thôi nhị gia tâm tư nhạy bén, tai mắt linh mẫn, quả thật danh bất hư truyền.
Một khắc sau, một tên quan sai đưa ngón tay đặt lên miệng thổi, tiếng còi sắc lạnh chói tai lập tức xé toạc không gian.
Định chờ vào sâu trong rừng mới động thủ, nhưng nay đã bị vạch trần, chúng cũng không cần phải giữ kẽ nữa.
Chỉ trong chốc lát, từ trong rừng bất ngờ lao ra mấy chục hắc y nhân che mặt, tay cầm trường đao, lưng giắt cung tên, đồng loạt xông thẳng về phía Thôi nhị gia.
Người Tôn gia hoảng loạn, vứt cả quan tài mà chạy tán loạn, nhưng chưa kịp thoát đã bị hắc y nhân bắn ngã nằm la liệt.
Trong nháy mắt, tiếng kêu khóc, rên ɾỉ vang lên tứ phía.
Thôi nhị gia ung dung ngồi trên lưng ngựa, đối diện vòng vây sát thủ đang siết chặt mình, hắn chỉ khẽ nhíu mày.
Một kẻ trong số đó lên tiếng “Đắc tội rồi, nhị gia. Có người muốn lấy mạng ngài, chúng ta cũng đành bất đắc dĩ thôi.”
Lời vừa dứt, tất cả đồng loạt giương cung. Dây cung căng lên như chỉ chực chờ lệnh.
Thôi nhị gia vẫn ung dung, không hề phản kháng. Khóe môi hắn khẽ nhếch, mỉm cười hờ hững “Là Tề tổng đốc muốn giết ta, hay là vị trong cung kia muốn lấy mạng ta?”
Hắn khẽ ngước mắt, quét nhìn một vòng mà không thấy ai đáp. Chỉ thấy dây cung kéo càng lúc càng căng, không một kẻ nào dám lơ là.
Dù trước mặt chúng chỉ là một kẻ còn mang vết thương cũ, nhưng bọn chúng vẫn kinh sợ, không dám khinh suất.
Thấy cả đám im thin thít, Thôi nhị gia bất đắc dĩ bật cười “Vốn còn định cùng chư vị nói thêm mấy câu, nào ngờ các ngươi lại vô vị đến thế. Thôi thì cứ theo ý các ngươi vậy.”
Lời vừa dứt, tay hắn khẽ động. Trong nháy mắt, mấy mũi ám tiễn sắc bén đã phóng vụt ra, xuyên thẳng vào ngực mấy tên quan sai đang ngồi trên ngựa.
Ý cười trên gương mặt hắn lập tức tan biến, chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo khiến người ta rợn sống lưng, tựa như ác quỷ vừa bò ra từ địa ngục, sát khí cuồn cuộn.
Cùng lúc ấy, Tú Tú vốn còn tưởng sớm muộn gì mình cũng phải chết. Nhưng khi nắp quan tài bị cạy mở, bên ngoài lại vọng vào tiếng chém giết loạn xạ, nàng mới biết mình còn sống.


⬅ Trước Tiếp ➡