Chương 12
Đến giờ nàng vẫn sợ bóng tối.
Tú Tú ngồi dậy, đưa tay vỗ nhẹ lên ngực, tự trấn an mình “Không sợ, không sợ, đều qua rồi.”
Nàng lẩm nhẩm mấy chục lần, cơn hoảng hốt mới dần tan đi.
Đúng lúc ấy, trong nhà chính vang lên tiếng động. Nhớ lời đại phu dặn bệnh nhân có thể phát sốt ban đêm, nàng lập tức xuống giường, châm lại đèn dầu rồi mở cửa sang xem. Nhưng khi sang đến nơi mới phát hiện chỉ là một con chim sẻ bay lạc qua khe cửa. Nàng mở cửa lớn, con chim lập tức vỗ cánh bay đi, trong phòng lại trở về tĩnh lặng.
Tú Tú bước đến bên giường, cúi xuống nhìn nam nhân vẫn còn hôn mê bất tỉnh.
Ngọn lửa đèn dầu lay động như hạt đậu, ánh trăng trong veo ngoài song cửa chiếu lên gương mặt hắn, khiến diện mạo ấy càng trở nên u tịch, đẹp đến kỳ lạ.
Không hiểu sao, nàng bất giác nhớ đến cảnh ban ngày mình cởi áo, lau rửa thân thể cho hắn. Hàng mi dài khẽ run lên, nàng vội quay mặt sang hướng khác, không dám nhìn thêm.
Nàng đưa tay đặt lên trán hắn, rồi lại vội rụt về, không nóng, nghĩa là không sốt.
Yên tâm hơn đôi phần, nàng cầm đèn dầu quay trở về đông phòng.
Nằm lại xuống giường, Tú Tú mới nhận ra cảm giác sợ hãi trong ác mộng đã vơi đi rất nhiềụ Nàng nghiêng người, gối đầu lên cánh tay, ánh mắt vô thức nhìn về phía nhà chính.
Có lẽ chỉ vì nàng biết nơi đó vẫn còn một người sống ở cạnh mình.
Hơn nữa lại là một nam nhân tuấn tú đến mức khiến lòng người xao động.
Nghĩ tới đó, mí mắt nàng dần nặng trĩu, cơn buồn ngủ kéo đến, nàng thiếp đi lúc nào chẳng hay.
…
Tú Tú choàng tỉnh lần nữa là khi bị một loạt tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Nàng vội xỏ giày, khoác vội áo rồi bước ra ngoài. Nghĩ lại những chuyện xảy ra hôm qua, lòng nàng thắt lại. Tay vô thức siết chặt lấy vạt áo, nàng đứng nép dưới gốc hồng trong sân, cất giọng hỏi
“Người bên ngoài là ai vậy?”
Ngay lập tức, tiếng quát lớn vang lên từ ngoài cổng
“Mở cửa ra Nha môn phá án Trần Tú Tú có ở trong nhà không?”
Vừa nghe nha môn tìm đến mình, Tú Tú theo bản năng nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm qua, trong lòng thoáng căng thẳng. Nhưng nàng vốn không có gì thẹn với lương tâm, có sai thì cũng là người khác sai với nàng, chứ nàng chưa từng hại ai. Vì thế, nàng hít sâu mấy hơi rồi mới mở cửa.
Mấy tên quan sai cao lớn, cường tráng bước vào, ánh mắt lạnh lẽo quét nàng từ trên xuống dưới mấy lượt, lạnh giọng hỏi “Ngươi chính là Trần Tú Tú?”
“Chính là tiểu nữ.”
“Hay cho một kẻ dụ dỗ mê hoặc lòng người Bảo sao lại dám thông đồng với gian phu, hại cả nhà chồng chết thảm.”
Bọn chúng thấy nàng má phấn hoa đào, mắt phượng mảnh dài, eo nhỏ thắt liễu, dung mạo yêu kiềụ Trước kia nghe Tôn lão gia kể, bọn chúng chỉ tin ba phần, giờ tận mắt thấy, niềm tin lập tức tăng lên bảy phần.
Tú Tú bị những lời ấy làm cho ngây dại.
Cái gì mà gian phu? Cái gì mà hại cả nhà chồng chết thảm?
Nàng còn chưa kịp phản ứng, đã nghe một tên quan sai khác chỉ vào chậu nước đầy áo quần dính máu trong sân, nói “Quả nhiên tên gian phu ở đây Đây chính là quần áo hắn vừa thay xuống ”
Toàn thân Tú Tú lạnh buốt, trong lòng nàng đã mơ hồ đoán được chuyện gì đang xảy ra.