Chương 11
Không sao. Những lời như thế về sau còn nhiều, nàng chẳng cần bận tâm.
Cho nam nhân kia uống thuốc xong, nhìn bộ y phục loang đầy máu trên người hắn, Tú Tú mới chợt nhận ra trong nhà giờ chỉ còn hai người, mà vị công tử này lại đang cần có người lau rửa, thay thuốc, thay y phục…
Tú Tú ngồi phịch xuống giường, đưa hai tay che mặt.
Nam nữ thụ thụ bất thân, vậy mà giờ nàng lại phải tự tay cởi áo, tháo thắt lưng cho một nam nhân xa lạ. Nếu để người khác biết được…
Nàng bỗng sững lại, rồi bật cười, tiếng cười mang theo chút tự giễụ
Người ta biết thì đã sao? Đã đưa hắn về đây, dẫu có thanh minh thế nào cũng chẳng thoát khỏi điều tiếng. Huống hồ hắn có thể là ân nhân cứu mạng của nàng. So với sinh mạng con người, chút chuyện nhỏ nhặt ấy có đáng là gì?
Nghĩ là vậy, nhưng chân nàng vẫn chần chừ, chẳng tài nào bước tới.
Cuối cùng, Tú Tú đóng chặt cửa, chậm rãi đi đến ngồi cạnh giường. Nhìn gương mặt tuấn tú của nam nhân đang nằm im lặng, nàng hít sâu một hơi, đấu tranh một hồi rồi ấp úng nói nhỏ
“Công… công tử, thứ cho ta đường đột…”
Rõ ràng chỉ là cứu người, vậy mà nói ra lại như nàng đang làm điều thất lễ.
Nam nhân hơi nhíu mày, dường như chẳng hề nghe thấy.
Tú Tú cắn môi, rụt rè đưa tay kéo đai lưng của hắn. Loay hoay hồi lâu, đến mức trán nàng cũng lấm tấm mồ hôi, cuối cùng mới tháo được nút thắt, để lộ lớp áo trong.
Nàng thở phào, vừa định cởi tiếp thì đầu ngón tay chợt chạm phải một vật cứng. Lấy ra xem, hóa ra là một công văn.
Nàng chưa từng thấy thứ gì như vậy, đoán hẳn là vật quan trọng nên không dám mở ra. Lịch kịch một chút rồi nàng cẩn thận nhét nó xuống dưới gối.
Khi áo trong được tháo bỏ, Tú Tú nhắm mắt, tim đập thình thịch, phải hít sâu mấy hơi mới dám mở ra nhìn.
Vừa thấy rõ, nàng lập tức sững sờ.
Trên thân thể nam nhân, ngoài vết thương mới ở xương sườn, còn có vô số vết thương cũ, lớn có nhỏ có, chằng chịt khắp vai lưng eo bụng. Dù đã liền sẹo từ lâu, nhưng dáng vẻ vẫn cực kỳ đáng sợ.
Mọi ngượng ngùng bối rối trong lòng nàng nháy mắt tan biến, chỉ còn lại sự kinh hoàng cùng nỗi nghi hoặc dâng lên cuồn cuộn.
Rốt cuộc hắn là ai? Đã trải qua những chuyện gì mà để lại nhiều thương tích như vậy?
Thấy hắn khẽ chau mày, Tú Tú giật mình, vội thu lại suy nghĩ. Động tác của nàng dần trở nên thuần thục, không còn lúng túng như lúc đầụ
Nàng cẩn thận lau rửa thân thể cho hắn, bôi thuốc, thay quần áo rồi thu dọn mọi thứ gọn gàng đâu vào đấy, sau đó mới cầm đèn dầu lui ra ngoài.
Nhưng vừa khi bóng dáng nàng khuất khỏi ngưỡng cửa, trên giường, nam nhân tưởng như vẫn còn mê man bỗng lặng lẽ mở mắt. Ánh nhìn tỉnh táo đến mức gần như sắc lạnh.
Đêm nay, Tú Tú ngủ ở đông phòng, mà đông phòng chỉ cách nhà chính một cánh cửa nhỏ. Nàng không dám tắt đèn, cứ để nguyên quần áo mà nằm xuống, cố chợp mắt.
Trời còn chưa sáng hẳn, Tú Tú đã mơ thấy ác mộng, khi thì Tôn lão gia cưỡng ép nàng bái đường cùng Tôn Hoài Niên, khi thì thấy xác chết trong quan tài bật dậy, nở nụ cười quái dị về phía nàng…
Tú Tú giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đẫm trán, ngẩng đầu thì phát hiện đèn dầu đã tắt.
Giữa tháng bảy nóng hầm hập, vậy mà nàng lại thấy lạnh buốt đến tận xương.