⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng vốn bị Tôn gia áp bức, ép gả vào cửa, bên kia còn định chôn sống cùng con trai bọn họ. Nay cả Tôn gia chết hết, nàng lại sống nguyên vẹn, hơn nữa còn đưa một nam tử về nhà, thì đương nhiên sẽ bị nghi ngờ.
Nếu quan phủ chỉ truy xét chuyện giữa nàng và Tôn gia thì thôi đi, nhưng nay còn lôi thêm người khác vào, lỡ vì nàng mà liên lụy người vô tội, vậy thì đời này nàng làm sao yên lòng cho được.
“Đại nhân ” Tú Tú quỳ phịch xuống đất, dập đầu khẩn cầu “Xin đại nhân minh giám Dân nữ với Tôn Hoài Niên vốn không hề có hôn ước, là Tôn gia ngụy tạo hôn thư, ép ta thành thân. Hôm qua bọn họ còn muốn bắt một người đang sống sờ sờ như ta phải chôn cùng Tôn Hoài Niên, may mà quan tài chưa đậy kín, ta mới có thể nhân cơ hội trốn thoát.”
“Việc này vốn chẳng liên quan đến người khác. Vị công tử kia chỉ là người ngoài cuộc, y không phải gian phu Vì trên đường y gặp phải sơn phỉ, bị trọng thương, nên ta mới đưa về mà thôi. Kính mong các vị đại nhân xét rõ, đừng để người hiền lương bị hàm oan ”
Mấy tên quan sai nghe nàng khóc lóc đáng thương, dung mạo lại đẹp đến động lòng, trong lòng không khỏi dao động. Nhưng nhớ đến số bạc Tôn lão gia lén nhét vào tay, gã thủ lĩnh lập tức nén xuống, hừ lạnh “Ngươi nói bậy Nếu hắn không phải gian phu thì sao lại vì ngươi mà diệt cả mười mấy mạng người Tôn gia? Tôn lão gia tận mắt trông thấy, sao có thể giả được? Ngươi còn dám nói dối? Mau theo chúng ta lên công đường, đến khi ấy xem ngươi còn cãi chày cãi cối thế nào ”
Trong lòng Tú Tú chấn động. Tôn lão gia? Ông ta còn sống sao?
Thấy nàng im lặng, mấy tên quan sai liền cho rằng nàng đã thừa nhận. Gã thủ lĩnh khinh khỉnh liếc xuống, vừa kéo nàng ra ngoài vừa quát lớn “Bắt tên gian phu trong phòng ra ”
Cổ tay Tú Tú hôm qua bị dây thừng siết đến rớm máu vẫn chưa lành, nay lại bị gã bóp mạnh, đau đến nhíu mày. Nàng giãy giụa mà không thoát được, chỉ kêu lên “Không có gian phu Cũng không ai giết người cả Các ngươi đừng hãm hại người vô tội ”
Quan sai mặc kệ nàng kêu oan, lạnh lùng khóa gông sắt lên cổ nàng.
Bên ngoài ngõ nhỏ đã chật kín người xem náo nhiệt, có kẻ còn trèo lên cây. Tiếng bàn tán râm ran không dứt.
Tú Tú nhìn thấy đám quan sai chuẩn bị xông vào phòng bắt người, mồ hôi lạnh túa đầy trán.
Nàng phải làm sao bây giờ?
Vị công tử kia còn mang thương tích, nếu bị quăng vào ngục, dù có bị định tội hay không, e rằng khó giữ được mạng.
Ngay lúc nàng đang tuyệt vọng, chợt nghe bên trong vang lên một tiếng ho nhẹ. Sau đó, cánh cửa chính phòng từ từ mở ra.
Một bóng dáng cao ráo, tuấn tú bước qua bậc cửa. Dù bước đi vẫn còn chậm rãi vì thương tích, chiếc áo thô xanh trắng nàng thay cho hắn hôm qua cũng không che được khí chất cao quý, uy nghiêm bẩm sinh.
Chỉ một ánh mắt đã đủ khiến mọi người bị khí thế của hắn áp chế.
Ánh mắt hắn quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Tú Tú.
Trái tim nàng loạn mất một nhịp, ngón tay cũng run lên.
Lời Trịnh bá quả nhiên không sai, người này đúng là tuấn mỹ phi phàm, đẹp đến mức thoát tục.
Vừa ngẩng đầu đối diện ánh mắt hắn thì hắn đã rời mắt khỏi nàng.


⬅ Trước Tiếp ➡