Chương 10
Trịnh bá vốn là bằng hữu thân thiết của cha nàng, thường hay qua lại. Ông biết lúc sinh thời, lão Trần lo nhất chính là hôn sự của con gái, sợ nàng không nơi nương tựa mà bị người ta bắt nạt, nên ông mới buột miệng nói nhiềụ Nay thấy sắc mặt Tú Tú tái nhợt như bị dọa sợ, ông cũng không nói thêm nữa, quất roi cho xe chạy thẳng vào thành.
Đến ngõ Thủy Nguyệt, hai người dìu nam nhân vào nhà. Tú Tú định chạy đi mời đại phu nhưng bị Trịnh bá chặn lại
“Nha đầu, cháu mặc thế này mà ra ngoài sao được? Để ta đi gọi đại phụ”
Tú Tú gật đầụ Quả thật nàng vẫn mặc áo cưới, trên người lại toàn máu, chẳng tiện bước ra đường. Đợi Trịnh bá đi rồi, thấy nam nhân kia nằm yên trên giường, máu cũng đã ngừng chảy, nàng bèn bưng chậu nước cùng một bộ quần áo sạch sang đông phòng.
“Suýt.” Tay vừa chạm nước, lòng bàn tay liền đau nhói như bị kim châm.
May mà thường ngày nàng cắt móng tay gọn gàng, vết thương chỉ là mấy đường trầy xước lúc cào vào ván quan tài, chưa đến mức nghiêm trọng. Nếu nặng hơn, e rằng ngay cả việc nhỏ như rửa mặt, chải đầu nàng cũng không làm nổi.
Tú Tú cố nén đau, nhúng khăn lau sạch mười đầu ngón tay, rồi thay bỏ bộ áo cưới nồng nặc mùi tử khí, mang ra bếp lửa thiêu hủy. Sau đó nàng rửa mặt, gỡ búi tóc cao xuống, tết thành một bím lớn, rồi bưng chậu nước trở lại nhà chính.
Lúc này, Trịnh bá đã đưa đại phu đến. Đại phu xem qua vết thương, kê đơn thuốc trị ngoại thương, để lại ít thuốc bột, dặn mấy câu cần kiêng kỵ rồi cáo từ. Tú Tú từ nhỏ đã được dạy lễ nghĩa, vội đứng dậy tiễn khách.
Ban đầu nàng định nhờ Trịnh bá đưa vị công tử kia về nhà bá ở tạm vài ngày, thuốc men và cơm nước nàng sẽ chi trả, tiện thể qua chăm sóc mỗi ngày. Dù sao để một nam nhân xa lạ ở trong nhà mình, mà nàng lại chỉ có một thân một mình, thật sự không tiện.
Nhưng vừa nghe tiếng Trịnh thẩm ngoài cửa hối thúc Trịnh bá mau về ăn cơm, Tú Tú chợt thấy ngượng ngùng, không sao mở miệng nhờ vả được.
Thôi vậy. Ai cũng có chuyện nhà phải lo, nàng không nên làm phiền người ta thêm nữa.
Triều Đại Lương không cấm đi lại ban đêm. Dù trời đã tối hẳn, phố xá vẫn sáng đèn, người qua lại tấp nập. Tú Tú vội ra phố mua dược liệu theo đơn, rồi ghé mua mấy cái bánh bao lớn, xong mới tất tả trở về.
Trăng đã lên cao, trời tháng bảy vẫn còn hầm hập hơi nóng. Tú Tú ngồi trên ngạch cửa nhà chính, vừa ăn bánh bao vừa đếm lại số bạc còn lại trong tay.
Đơn thuốc đại phu kê toàn dược liệu hảo hạng, tốn gần một lượng bạc. Những ngày tới nàng nhất định phải tiết kiệm hơn, nhưng cũng không đến mức quá lo. Chỉ cần bàn tay hồi phục, nàng có thể nhận thêu thêm vài món để kiếm tiền.
Nghĩ vậy, nàng cất phần bạc còn lại vào túi nhỏ bên hông, rồi đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán. Thấy thuốc đã sắc xong, nàng lót khăn dày dưới đáy ấm, rót ra chén rồi bưng vào phòng.
Đúng lúc ấy, bên tai vọng đến giọng người hàng xóm
“Nha đầu đó chẳng nói chẳng rằng, lúc thì lên kiệu hoa, lúc lại dắt về một nam nhân. Ta thấy nó đúng là hồ ly tinh…”
“Im cái miệng lại ”
Tiếng cãi vã từ nhà kế bên truyền qua vách rõ mồn một. Lưng Tú Tú khẽ cứng lại, rồi dần thả lỏng.