⬅ Trước Tiếp ➡

Lê Sóc buông thìa, thanh thanh cổ họng, ôn hòa nói "Cẩm Tân, cậu không phải thích tôi, mà là thích thứ cậu "không chiếm được", nhưng tôi không có nghĩa vụ phải thoả mãn dục vọng chinh phục của cậụ Tôi thực sự rất trân trọng tình cảm giữa tôi và Trình Tú, tôi hi vọng cậu có thể xuất phát từ sự tôn trọng đối với tôi, xuất phát từ sự tôn trọng đối với mối giao hảo của trưởng bối hai ta, mà đừng làm những việc mờ ám kia nữa, cùng tôi làm bạn một cách bình thường, như vậy đối với hai chúng ta đều có lợi."
"Tôi..." Triệu Cẩm Tân cúi đầu, nhẹ nhẹ cắn môi.
Lê Sóc thấy hắn giống như đứa trẻ bị người lớn vạch trần nói dối, nhất thời có chút mềm lòng, dù gì thì hắn cũng chỉ là thanh niên hai mươi tuổi đầu, anh từ chối cứng rắn như vậy có phải có chút tổn thương hắn không?
"Tôi không muốn."
Lê Sóc giật mình.
Triệu Cẩm Tân ngẩng đầu, bên trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp ẩn chứa ý cười gian xảo "Anh ở bên cạnh tôi sẽ càng vui vẻ, càng hạnh phúc hơn, chim khôn chọn cành mà đậu, anh thông minh như thế, sao lại không hiểu đạo lý đơn giản như vậy?"
Lê Sóc cảm thấy mình đang bị bỡn cợt, cả người khó chịu "Cậu dựa vào đâu mà cảm thấy chúng ta ở bên nhau sẽ hạnh phúc hơn, cậu hoàn toàn là...."
"Tôi nói này." Trên đuôi mắt Triệu Cẩm Tân hiện rõ một tia mê hoặc, "Anh cùng cái người tên Lý Trình Tú ấy ở bên nhau, đến cao trào thực sự cũng không có, lấy cái gì hạnh phúc đây."
Lê Sóc không khách sáo mà hỏi lại "Quả thực buồn cười, sao cậu lại biết chúng tôi không có?"
"Anh ở bên cạnh cậu ta, là làm 1 đi."
"Cho nên sao?" Giọng nói Lê Sóc bất giác cất cao một chút.
Triệu Cẩm Tân nhướn mi mắt, ngước cổ nhìn anh vài giây, đột nhiên bật cười "Kỳ lạ nha, lảng tránh vấn đề, lại còn cao giọng, anh đang chột dạ phải không. Có hai khả năng, một là Lý Trình Tú làm 1, nhưng mà nhìn cậu ta gầy thế kia, lại có bộ dáng như thận yếu, khó có khả năng, hai là, các người.... còn chưa từng làm qua."
Lê Sóc đang bị chọc trúng tim đen, trong lòng thầm mắng Triệu Cẩm Tân, anh thật sự hỏng mất rồi, bây giờ anh tình nguyện người bị thương ở tay là mình.
"Ha ha ha ha ha nannan" Triệu Cẩm Tân nhất thời ôm bụng cười to, cười đến bả vai đều run run.
Lê Sóc cố nén tức giận, bình tĩnh nói "Chúng tôi vừa bên nhau không bao lâu, vả lại cũng không phải tất cả tình cảm đều phải lấy "tình" để so sánh."
"Ha ha ha." Triệu Cẩm Tân cười đến hai tai đều đỏ, hắn uống một ngụm nước, vuốt vuốt khí, xua tay cười nói, "Tôi đồng ý, cực kỳ đồng ý, thế nhưng, cậu ta thật sự không thích hợp với anh."
"Thích hợp hay không chỉ có tự mình tôi biết, tôi không cần phải thảo luận với cậu sinh hoạt tình cảm của tôi, cậu ăn cơm xong rồi đi?"
Anh đứng dậy liền định thu dọn bàn ăn.
Triệu Cẩm Tân cũng cùng đứng lên, một bước chắn trước người Lê Sóc, cười nhẹ nói "Anh từ trên người Lý Trình Tú vĩnh viễn không thể tìm được thỏa mãn, đàn ông bề ngoài nghiêm trang như anh thế này, thích hợp nhất là được khai thác bản năng dục vọng, cho nên.... anh nên bị tôi thượng."
Thân thể Lê Sóc cứng đờ, không dám tin trừng mắt nhìn Triệu Cẩm Tân, anh có cảm giác như nghe phải tiếng sét giữa trời quang.


⬅ Trước Tiếp ➡