Chương 24
Anh chưa bao giờ nghĩ tới, Triệu Cẩm Tân, vậy mà lại, muốn thượng anh?
Tên nhóc này nhỏ hơn anh mười một tuổi, cả ngày cợt nhả, da mặt so với tường thành còn dày hơn cả tấc, vậy mà lại muốn thượng anh? Ở trong lòng anh luôn nhận định Triệu Cẩm Tân giống như con mèo hoang phóng đãng lớn mật, tuy rằng dáng người hắn hơi lớn một chút, nhưng trong giới gay mà nói, hình thể không liên quan nhiều đến việc nằm trên hay nằm dưới, Triệu Cẩm Tân này vừa phóng đãng lại vừa thích làm nũng, bộ dáng giống như chờ bị anh làm chút gì đó, vậy mà lại....
Sau một hồi ngẩn người, Lê Sóc bật cười "Cậu điên rồi?"
Triệu Cẩm Tân cười hì hì làm bộ nhún gối kéo tà váy vô hình mà nói "Rất tỉnh táo."
"Lá gan cậu cũng thật không nhỏ, dám có ý đồ với tôi." Lê Sóc cảm thấy mình như đang nghe chuyện cười, không nhịn được muốn bật cười, anh vốn không thể tin Triệu Cẩm Tân thật sự có ý đồ như vậy với anh, chung quy cũng bởi tên tiểu tử này đến một câu nói của hắn cũng không đáng tin.
"Tôi thích anh, tôi muốn ngủ với anh." Triệu Cẩm Tân xòe bàn tay, trông vô cùng thản nhiên, "Tôi sai chỗ nào?"
"Cậu không có sai, cậu có thể tiếp tục nằm mơ." Lê Sóc buông bát đũa xuống, trực tiếp đi qua sô pha lấy áo khoác của mình chuẩn bị rời đi.
"Anh định bỏ đi như vậy sao?" Triệu Cẩm Tân lại lắc lắc bàn tay mình, cười nói "Tôi sẽ đi tố cáo anh."
Lê Sóc xoay người trừng hắn.
"Tôi đi mách chú và dì, nói rằng anh ăn hiếp tôi, dùng cửa xe kẹp bị thương tay tôi, tôi không thể tự mình lo liệu cuộc sống, anh còn ngại phiền toái mà không chịu trách nhiệm." Triệu Cẩm Tân càng diễn càng nhập vai, một bộ dáng sắp khóc đến nơi.
Lê Sóc ôm ngực nhìn hắn "Cậu không phải là cố ý đưa bàn tay kẹp vào cửa xe đi."
"Tôi không có ngốc như vậy." Triệu Cẩm Tân mạnh miệng, "Thật sự rất đau a, tay của tôi không biết về sau còn có thể chơi piano hay không, có khả năng còn không có sức để cầm vợt tennis nữa, còn trượt tuyết, bóng rổ nữa, cũng không biết sau nay có để lại di chứng gì không, hoặc có chút di chứng nhưng lúc tuổi trẻ nhìn không ra, sau này già đi sẽ..."
Lê Sóc buông áo khoác xuống "Được được, cậu còn muốn làm cái gì?"
"Ít nhất giúp tôi thay bộ đồ mặc ở nhà đi."
Lê Sóc dùng sức hít một hơi, âm thầm nói với bản thân, bình tĩnh, phải bình tĩnh. Sau đó anh mới nói "Đồ mặc nhà ở đâu?"
Triệu Cẩm Tân hất hất cằm "Phòng ngủ."
Hai người đi vào phòng ngủ, Triệu Cẩm Tân mở tủ áo ra, chỉ vào một dãy áo ngủ "Lấy bộ màu đen đi."
Lê Sóc lấy bộ đồ ra, Triệu Cẩm Tân đã giang hai tay chờ anh, tư thế kia giống như đang chờ đợi để ôm trọn anh vào lòng.
Lê Sóc đi đến phía sau hắn, giúp hắn cởi áo khoác âu phục ra, cũng thật cẩn thận không để cổ tay áo đụng trúng bàn tay hắn, sau khi cởi xong áo khoác, lại cởi ghi lê, cuối cùng là áo sơ mi.
Triệu Cẩm Tân cười như không cười nhìn Lê Sóc.
Lê Sóc có chút rung động khó hiểu, nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ như không có việc gì mà tiến đến tháo nút áo sơ mi.