Chương 22
"Hương vị cũng không tệ đâụ" Lê Sóc tiện tay đưa đôi đũa cho Triệu Cẩm Tân, giây tiếp theo, tay anh đứng hình ở giữa không trung.
Triệu Cẩm Tân lắc lư bàn tay bị "trọng thương" của mình y như chiến lợi phẩm.
Lê Sóc buông đũa, cầm lấy thìa "Dùng tay trái múc ăn đi."
Hai người cơ hồ là cùng một lúc nói ra câu "Anh đút tôi" và "Đừng hòng tôi đút cậú, sau đó lại trừng mắt nhìn nhaụ
Lê Sóc bất đắc dĩ nói "Có thể đừng trẻ con như vậy không?"
Triệu Cẩm Tân chống cằm nhìn anh "Tay của tôi thật sự rất đaụ"
Lê Sóc không biết hôm nay mình đã thở dài lần thứ mấy rồi, anh đành cầm lấy thìa múc một muỗng cháo, đưa đến bên miệng Triệu Cẩm Tân "Đây."
Triệu Cẩm Tân đắc ý mỉm cười, há miệng ăn một ngụm "Bảo bối đút cháo ăn ngon thật."
Lê Sóc không để ý đến hắn, gắp một miếng cà tím nhét vào miệng hắn.
"Thật không ngờ anh còn biết làm cơm." Triệu Cẩm Tân liếm liếm đôi môi đỏ rực, khẽ híp mắt, "Lại có thêm một lý do nữa để tôi thích anh."
Lê Sóc gắp một miếng đậu bắp ngăn chặn cái miệng của hắn, nhìn hắn giơ giơ cái tay bị thương mà vẫn không ngừng đùa giỡn, anh nhịn không được mà nở nụ cười.
Triệu Cẩm Tân cũng lộ ra ra nụ cười rạng rỡ như sao sáng, dùng ánh mắt chăm chú lại trân trọng mà ngắm nhìn Lê Sóc "Anh cười lên thật là đẹp trai, con người lại dịu dàng như vậy, nếu anh là người của tôi, tôi thật không yên lòng để anh một mình ra ngoài đâụ"
Ai ai cũng đều thích lời dễ nghe, nhất là từ miệng của người như Triệu Cẩm Tân nói ra, câu lấy lòng này không chỉ dễ nghe, mà quả thực còn mang theo lực sát thương.
Lê Sóc cảm thấy một trận tê dại trên da đầụ Anh trấn định tâm thần, thản nhiên nói "Cám ơn đã khen." Đời này của anh đã gặp qua rất nhiều loại cán dỗ, tiền tài, địa vị, dục vọng, con người có thể chiến thắng bản thân hay không, phải dựa vào định lực của chính mình khi đối mặt với những cám dỗ ấy.
Hôm nay Triệu Cẩm Tân nói anh là "người thứ ba", sở dĩ anh nổi giận là do thẹn quá hoá giận, trước nay anh vẫn lấy cái cớ là "
người đàn ông kia đang tổn thương Lý Trình Tú
" để làm lý do tô vẽ cho việc mình chen chân vào giữa tình cảm của người khác, đương nhiên anh đến giờ vẫn không hối hận, bởi anh chẳng thể nhìn người mình thích phải chịu khổ, nhưng mặt khác anh cũng không tái vi phạm nguyên tắc của chính mình.
"Thật ra trước đây tôi đã nghe ba mẹ tôi nhắc tới anh, nhưng anh luôn ở trong nước nên chúng ta vẫn chưa có duyên gặp mặt, nếu tôi biết anh là người hoàn mỹ như vậy, lại vừa vặn là mẫu hình tôi thích, tôi nhất định sẽ đi làm quen với anh sớm một chút." Triệu Cẩm Tân hơi hơi gục đầu xuống, trong nụ cười có một chút cô quạnh, "Nếu là vậy anh sẽ thích tôi trước đi."