Chương 12
"Trước đây công việc làm ăn của chú Triệu con chỉ tập trung chủ yếu tại khu vực sông Dương Tử, hiện tại muốn mở rộng thị trường lên phía Bắc, cần thành lập một công ty ở Bắc Kinh, tìm một công ty kế toán để hợp tác lâu dài, con thì vừa khéo ở Bắc Kinh nha."
"Vâng." Lê Sóc cười nói, "Là chuyện tốt a, có thể bàn bạc." Nhưng mà chuyện này cũng không cần kêu anh về Mỹ bàn chứ, chắc là ba mẹ anh nhớ anh. Anh tuy rằng luôn muốn bầu bạn cùng ba mẹ, nhưng hiện tại anh thật sự không yên lòng về Lý Trình Tú, anh định sau khi gặp Triệu Vinh Thiên sẽ lập tức trở về nước, đến khi Lễ Giáng sinh sẽ đưa Lý Trình Tú cùng nhau về Mỹ.
"Con gặp qua chú Triệu chưa?"
"Gặp qua rồi, trước đây có gặp, nhưng khi ba cùng chú Triệu hơp tác, con đã rời khỏi Mỹ."
"Ừ, ông ấy là người cực kỳ nhìn xa, có trí tuệ, con nên cùng ông ấy trò chuyện nhiều, con cũng cần cám ơn dì Triệu, là dì ấy đưa ra ý tưởng tìm con hợp tác, khó có được dì ấy lại nhớ rõ con."
"Vâng."
"Ông ấy có con trai con nhớ không?"
"Có ấn tượng, ông ấy lớn tuổi mới có con, thực sự là quý giá."
Lê Sóc vẫn còn ấn tượng với buổi tiệc thôi nôi anh tham gia khi mình mười hai tuổi ấy, Triệu Vinh Thiên là Hội trưởng Thương hội người Hoa, là nhân vật nổi tiếng ở Manhattan, buổi tiệc hôm đó tổ chức giống như một buổi lễ xã giao thượng lưu thật lớn, thật long trọng. Anh trước đây hơi khác người, hở chút là muốn tán gẫu với người lớn tuổi, nên hoàn toàn không thưởng thức buổi tiệc trung tây kết hợp, gióng trống khua chiêng đó. Anh nhớ lúc ấy cũng có vài đứa trẻ muốn được bế em chơi, có đứa còn mở miệng hỏi, như bảo mẫu của Triệu gia còn giả vờ nghe không hiểu tiếng Trung, tròng trắng tròn đen trợn ngược lên xuống, chung quy cũng bởi bà đang bế trong tay là quý công tử vạn kim khó cầu của Triệu gia mà. Anh ngồi một bên nhìn thấy rõ ràng, cậu bé ấy đôi má phiếm hồng tinh tế như ngọc, nhìn thấy ai cũng ngạc nhiên mà tươi cười, nhưng ai cũng không tiến gần một bước.
"Chú Triệu phái cậu ấy đến Bắc Kinh lập chi nhánh công ty, lần này đến con cũng sẽ gặp cậu ấy, về sau các con vừa là thế giao , vừa là đối tác hợp tác."
世交 thế giao, hai gia đình nhiều đời quen biết với nhaụ
Lê Sóc yên lặng mỉm cười "Được ạ." Vợ chồng Triệu Vinh Thiên xưa nay có tiếng là cưng chiều con, anh thực có chút nghi ngờ năng lực của người này, hi vọng không phải là nhân vật khó trị gì, bằng không anh kẹt giữa Triệu Vinh Thiên và ba mình, thực sự sẽ phiền toái.
"Vừa mới về đến nhà đã nói chuyện công việc nha, con trai còn chưa ăn cơm đâụ" Lê phu nhân kéo tay anh, "Sắp có cơm ăn rồi, mẹ đưa con đi xem cải thìa mẹ trồng trước, nhìn rất tươi ngon nha."
Lê Sóc cười cười đi theo.
Cơm nước xong, Lê Sóc đã cảm thấy rất mệt mỏi, anh tắm rửa xong liền gục trên giường mà ngủ.
Khi anh tỉnh lại, trời đã tối, anh nhìn nhìn đồng hồ, giờ này tuy rằng Lý Trình Tú đang thức, nhưng ba mẹ anh lại chuẩn bị ngủ.
Lê Sóc chụp một tấm ảnh mặt mình không cạo râu gửi cho Lý Trình Tú, trong ảnh, tinh thần anh có vẻ uể oải, lệch múi giờ thật sự rất phiền toái.