⬅ Trước Tiếp ➡

Anh giật mình tay cũng run lên, định thu hồi đi nhưng không kịp, Lê phu nhân nhanh mắt, lập tức nắm chặt tay anh "Woa, dáng người đẹp vậy nha "
"Không phải không phải, ảnh này không phải." Mặt Lê Sóc có chút nóng lên, nhanh chóng trượt qua ảnh khác, "Ảnh này là trên mạng, wallpaper." Anh nhịn không được oán thầm Triệu Cẩm Tân, là một người con gương mẫu từ nhỏ đến lớn, anh không nhớ nổi lần gần nhất quẫn bách lúng túng trước ba mẹ là lúc nào, thật là mất mặt.
Lê tiên sinh ngồi ở sô pha đối diện, đại khái có thể đoán được chuyện gì xảy ra, trên mặt lộ ra nụ cười gằn.
Lê phu nhân buồn cười, dùng ngón tay chỉ chỉ mặt Lê Sóc "Ôi, lâu rồi không nhìn thấy con xấu hổ."
Lê Sóc ho nhẹ một tiếng, nhanh chóng tìm ảnh của Trình Tú, đưa cho mẹ anh xem.
Trên màn hình điện thoại xuất hiện một gương mặt trắng nõn thanh tú, đôi mắt đen láy thanh tịnh, mũi có chút tròn, đường cong cằm rất nhu nhuận, mái tóc mềm mại dán trên gương mặt, trên mặt mang theo một nụ cười ngọt ngào thấm vào lòng người, gương mặt này không kinh diễm, nhưng cực kỳ dễ nhìn, đem lại ấn tượng đầu tiên cho người khác chính là ôn nhu vô hại.
Hai mắt Lê phu nhân sáng rực lên "Xem ra là một người tốt tính đây."
"Vâng, cực kỳ ôn hòa, nấu cơm rất ngon, còn đặc biệt biết chăm sóc người khác." Từ đáy lòng Lê Sóc luôn cảm thấy vui mừng.
Từ lần thứ nhất gặp mặt anh đã thấy Trình Tú phù hợp với ít nhất tám phần kỳ vọng của anh về nửa kia của mình, và cũng xuất hiện đúng lúc anh đến tuổi muốn ổn định, cái này chính xác là "đúng người đúng thời điểm", cho nên anh đã làm một chuyện vi phạm chính nguyên tắc của mình nan nan đó là đoạt Trình Tú từ tay một người khác. Làm như vậy mặc dù sẽ mang đến một chút phiền toái, nhưng anh cân đối được mất một chút, anh cảm thấy không hối hận.
Anh thích Trình Tú, anh không chỉ tranh thủ đưa người mình thích về bên cạnh mình, hơn nữa còn cứu vớt em ấy khỏi những tổn thương mà người kia đem đến.
"Lần này tại sao không đưa cậu ấy về đây chơi?" Lê tiên sinh hỏi.
"Em ấy phải đi làm, mà ba lại vội vã gọi con về như vậy, em ấy làm sao làm hộ chiếu kịp." Nói tới việc này, Lê Sóc hiếu kỳ nói, "Ba, lần này ba gọi con về để làm gì? Sao lại vội như vậy, có liên quan đến Tập đoàn Ân Nam sao?"
"À, cũng không có gì, là chú Triệu muốn gặp con."
"Gặp con? Tại sao?" Lê Sóc hơi có chút bất ngờ.
Anh cùng Chủ tịch tập đoàn Ân Nam Triệu Vinh Thiên chỉ gặp qua có hai lần, một lần là tiệc thôi nôi con trai duy nhất của Triệu Vinh Thiên, khi đó anh còn rất nhỏ, ba anh cùng Triệu Vinh Thiên chỉ là quan hệ xã giao, lần còn lại là lúc anh đang làm luận văn, cần phỏng vấn vài lãnh đạo các công ty người Hoa tại New York, anh lúc đó trực tiếp hẹn gặp ông mà không thông qua ba, cho nên rất vất vả mới hẹn được, cũng chỉ nói chuyện được mười phút, Triệu Vinh Thiên vừa không biết anh là ai, đoán chừng bây giờ cũng đã quên mất chuyện đó.


⬅ Trước Tiếp ➡