⬅ Trước Tiếp ➡

Lý Trình Tú rất nhanh đã hồi âm tin nhắn "Trông anh chắc đã mệt chết rồi, nghỉ ngơi một lát đi."
Lê Sóc gọi điện thoại sang.
Điện thoại vang thật lâu mới bắt máy, một giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ vang lên "Điện thoại quốc tế đường dài.... chắc là mắc lắm, hay là chúng ta cứ gửi tin nhắn thôi."
Lê Sóc phì cười "Không sao, anh muốn nghe giọng em."
Lý Trình Tú khẽ cười một tiếng "Chỗ anh bây giờ mấy giờ rồi?"
"Mười giờ tối rồi, vốn định để em gọi video với mẹ anh, nhưng mẹ anh đã ngủ rồi."
"Gọi video..." Lý Trình Tú sợ hãi nói, "Không, không tốt lắm đâụ"
"Có sao đâu, không phải anh đã nói với em rồi sao, ba mẹ anh đều biết tính hướng của anh, hơn nữa họ rất tôn trọng anh."
"Thế nhưng..." Giọng nói bên đầu kia điện thoại rất là do dự.
"Nếu em cảm thấy không được tự nhiên, thì không gọi video nữa, chỉ nói vài câu thôi, thế nào? Ba mẹ anh rất tò mò về em."
"Ừm, được."
"Anh giải quyết xong công việc sẽ nhanh chóng về với em, nếu em thấy buồn cứ đi tìm Tiểu Huy chơi đi, đừng nhốt mình trong nhà, được không?"
"Được."
"Trình Tú." Lê Sóc ôn nhu nói, "Em sẽ thích ba mẹ anh, ba mẹ anh cũng sẽ thích em, ở bên cạnh anh em sẽ không có bất cứ gánh nặng nào."
Bên đầu kia điện thoại truyền đến một tiếng hít khí rất nhỏ, Lý Trình Tú nhỏ giọng nói "Lê đại ca, em biết rồi."
Sáng sớm hôm sau, Lê Sóc cùng ba đi đánh tennis. Đây là môn thể thao hai cha con anh đã chơi từ khi anh còn bé đến giờ, khi anh lên đại học, còn tham gia giải tennis các trường cao đẳng đại học toàn nước Mỹ, lọt vào đến tứ kết.
Chơi thể thao hết một buổi sáng, anh lại đưa ba mẹ đến nhà hàng Pháp mà họ thường ăn để dùng bữa, buổi chiều thì cùng mẹ đi dạo phố.
Thân là con một, anh lại quanh năm ở bờ bên kia đại dương, trong lòng luôn có cảm giác có lỗi với ba mẹ, do đó mỗi lần về nhà anh đều cố gằng dùng phần lớn thời gian để bầu bạn cùng họ.
Lúc hoàng hôn, anh về nhà, thay bộ quần áo, chú Quang đưa cả nhà ba người họ đến nhà Triệu Vinh Thiên dùng cơm.
Gần đây Lê tiên sinh bị chú Quang lôi kéo yêu thích Côn khúc , hai người ở trong xe người đối ta đáp mà hát lên, chọc cho mẹ con Lê Sóc cười ngặt ngẽo.
昆曲 Côn khúc, tuồng Côn Sơn hí khúc lưu hành ở miền Nam Giang Tô, Bắc Kinh, Hà Bắc, dùng giọng Côn Sơn để hát.
Triệu Vinh Thiên ở tại khu trung tâm thuộc phía Đông, tiếp giáp với công viên trung tâm, trong biệt thự còn xây một hồ nhân tạo, đây là dãy nhà kiến trúc Trung Quốc duy nhất ở khu này, đã từng được giới thiệu trên kênh truyền hình trong nước, nhưng Lê Sóc là lần đầu tiên đến đây.
Chú Quang theo hướng dẫn mà dừng xe ở trước cửa lớn.
Lê Sóc nói "Chú Quang, lúc chú nghe hí khúc đừng ngủ gục, nhớ mở cửa kính xe còn chừa chút khe hở."
Chú Quang khoát tay "Sẽ không đâụ"
"Chờ chúng ta nha, ngoan." Lê Sóc cười vỗ vỗ bả vai chú.
Lê phu nhân bước xuống xe, Lê Sóc khom lưng chỉnh chỉnh váy cho mẹ.
Vừa mới cúi đầu, anh liền nghe thấy một giọng nam trầm thấp đang gọi tên ba anh.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Triệu Vinh Thiên đưa phu nhân đi ra ngoài đón bọn họ, phía sau còn có một thanh niên cao gầy.
Trong nháy mắt khi Lê Sóc nhìn rõ khuôn mặt người nọ, đầu óc anh nhất thời nổ tung.


⬅ Trước Tiếp ➡