Chương 23
Nghe cô nói khách sáo, Tạ Viễn Trạch hiểu là cô chưa quen với việc được anh chăm sóc. Anh rất muốn nói rõ sự thật nhưng ông ngoại đã dặn nếu chắc chắn Du Du là con gái của Lam Diệp thì không cần vội, cứ đợi thư phản hồi của dì ấy rồi quyết định.
Thấy anh cứ ngập ngừng như có điều gì muốn nói, Phùng Du Du hơi nghi hoặc, ngước mắt hỏi "Anh Tạ, anh... anh có gì muốn nói với em à?"
Tạ Viễn Trạch im lặng một lúc, rồi nghiêm túc đáp "Đúng là có một chuyện rất quan trọng nhưng cần xác nhận lại đã. Du Du, khi nào có tin anh sẽ nói cho em biết đầu tiên." Anh nhất định sẽ là người đầu tiên nói rõ mọi chuyện với cô.
Sau khi anh rời đi, Phùng Du Du ngồi trên giường nghĩ mãi về câu nói đó. Rốt cuộc là chuyện gì quan trọng đến thế?
Hôm sau, Tạ Viễn Trạch đi cùng Phùng Du Du đến nhà trưởng thôn hỏi chuyện thuê nhà. Trưởng thôn là người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, lúc nào cũng cười híp mắt.
Phùng Du Du vừa nói rõ mục đích đến, trưởng thôn họ Phùng đã nhấp ngụm trà rồi cười bảo "Du Du này, bác nghe bác cả của cháu nói cháu đã tình nguyện dọn về túp lều rơm sau vườn nhà rồi, sao giờ lại muốn thuê nhà nữa? Không phải bác không muốn cho thuê, nhà trong thôn đúng là có đấy... nhưng mà... cháu là con gái, ở một mình thì không an toàn. Mà tiền thuê cũng không ít đâu "
"Du Du này, nếu cháu không có tiền thì cứ ở tạm túp lều rơm đó đi. Còn chuyện thuê nhà, đợi khi nào có tiền rồi tính saụ"
Nhìn vẻ mặt giả vờ quan tâm của ông ta, Phùng Du Du khẽ cau mày. Người này thật lòng lo cho cô, hay là không muốn cô thoát khỏi sự kiểm soát của Phùng Đại Hải?
Cô còn nhớ rõ ruộng đất bố mẹ cô canh tác đều bị trưởng thôn chuyển giao cho Phùng Đại Hải. Mối quan hệ này rõ ràng không đơn giản. Hẳn là có bí mật gì đó giữa hai người họ mà cô chưa biết.
Hơn nữa, có vẻ trưởng thôn vẫn chưa hay chuyện tối qua Phùng Đại Hải đốt trụi căn lều rơm nơi duy nhất cô có thể ở.
Cô chẳng muốn vòng vo nữa, nói thẳng "Bác Phùng, có lẽ bác chưa biết, túp lều rơm cháu ở tối qua bị người ta đốt sạch rồi. Giờ cháu không còn chỗ nào để ở cả, nên mới đến hỏi bác chuyện thuê nhà. Cháu muốn biết thuê nhà trong thôn thì giá thế nào. Còn tiền bạc, bác cứ yên tâm, cháu sẽ tự lo được."
Nghe cô nói lều bị đốt, trong lòng trưởng thôn lập tức hiểu ngay có khi nào là do nhà Phùng Đại Hải làm? Còn chuyện cô có tiền thuê nhà hay không, ông ta đoán chắc là có, nên cũng không vòng vo nữa. Ông lập tức dẫn cô tới văn phòng đại đội, bảo cậu cán bộ trẻ tên Tiểu Viên tìm cho cô một căn nhà bỏ trống.
Sau đó ông vội đến tìm Phùng Đại Hải hỏi cho rõ chuyện bên kia còn chưa xong mà đã đuổi con bé đi rồi? May mà cô tìm ông hỏi chuyện thuê nhà, chứ không thì... Con trai ông đang trông ngóng lấy cô làm vợ kìa
Phùng Đại Hải từng nói, đợi mọi chuyện sắp xếp xong sẽ gả Phùng Du Du cho con trai ông làm con dâụ Ngày trước khi Phùng Tiểu Hải còn sống, hai vợ chồng ông từng đích thân đến nhà dạm hỏi, vậy mà tên kia dám bảo con trai ông không xứng với con gái hắn? Hừ Bây giờ ai xứng với ai còn chẳng phải do ông quyết sao?