⬅ Trước Tiếp ➡

Nghĩ tới đây, ông ta bước nhanh tới nhà Phùng Đại Hải. Vì đi gấp, ông không dặn rõ Tiểu Viên là cho thuê hay bán. Thế nên khi giới thiệu nhà, Tiểu Viên bảo nếu có tiền thì có thể mua đứt luôn.
Phùng Du Du nghĩ so với việc thuê thì thà mua còn hơn, ít ra vẫn là người trong làng họ Phùng. Nếu sau này Phùng Đại Hải định dùng lý do cô không phải con gái Phùng Tiểu Hải để đuổi cô đi thì cũng vô dụng.
Hơn nữa, khi mối ân oán giữa cô và nhà họ Phùng chưa kết thúc, cô sẽ không rời khỏi nơi này. Nghe Tiểu Viên giới thiệu, cô chọn một ngôi nhà cũ có sân rộng, không do dự, rút ngay 80 tệ đưa cậụ
Thấy có tiền, Tiểu Viên nhanh nhẹn làm thủ tục sang tên, đóng dấu rồi đưa cô giấy tờ cùng chìa khóa. Cậu còn nói sẽ dẫn cô đi xem nhà. Tạ Viễn Trạch bước tới nhận lấy chìa khóa, nói anh biết nhà đó ở đâu rồi, không cần Tiểu Viên đi cùng.
Ra khỏi văn phòng, anh quay sang nói với cô "Du Du, căn nhà em chọn khá ổn đấy. Nghe nói trước đây là nhà của địa chủ, chắc bên trong vẫn còn giữ nguyên hiện trạng. Nhưng bao năm không có người ở rồi, chắc phải dọn dẹp lại mới xài được."
Phùng Du Du nghe anh nói rõ ràng vậy, ngạc nhiên hỏi "Anh Tạ, sao anh biết rõ vậy?"
Tạ Viễn Trạch xoay chìa khóa trong tay, nhướng mày nhìn khuôn mặt xinh đẹp mảnh mai của cô, cười "Nhà này gần chuồng trâu, ngày nào anh cũng đi qua nên biết khá rõ. Kìa, ngay đằng kia, sắp tới rồi."
Phùng Du Du nhìn theo tay anh chỉ, thấy mái nhà ngói đen, tường đất xung quanh vì lâu năm không được tu sửa nên có chỗ đã nứt ra. Tạ Viễn Trạch nhanh chân tới cổng, lấy chìa mở khóa. Phùng Du Du lúc này mới thấy toàn cảnh sân nhà.
Cỏ dại mọc um tùm khắp sân, bên trái trồng một cây táo lớn, tán lá rậm rạp che mất nắng, khiến sân không bị nắng gắt. Chính diện có ba gian nhà, bên trái là bếp, bên phải là hai phòng nhỏ.
Cửa sổ, cửa ra vào đều là gỗ chạm khắc kiểu cũ, trông rất có nét xưa cũ. Phùng Du Du nhìn quanh khung cảnh xa lạ này đây sẽ là nơi cô dừng chân.
Xem ra vài hôm tới cô sẽ khá bận rộn. Căn nhà cũ kỹ này cần được dọn dẹp lại một chút. Dù phần lớn thời gian cô ở trong không gian riêng nhưng để tránh bị nghi ngờ thì mặt ngoài vẫn phải làm cho tử tế.
Phòng vòng quanh một lượt, Phùng Du Du kinh ngạc phát hiện trong căn nhà này vẫn còn bàn ghế đầy đủ, chỉ là phải dọn dẹp sạch sẽ mới dùng được. Cô lại bước vào bếp xem thử, bên trong ngoài hai cái bếp đen sì ra thì chẳng còn gì cả. Hai gian phòng nhỏ bên phải thì chất đầy đống sắt vụn, nhìn qua cũng chẳng có gì dùng được.
Tạ Viễn Trạch đứng sau lưng cô cũng đảo mắt một vòng, nghiêm túc nói “Du Du, anh quay về chuồng bò lấy ít dụng cụ. Trời nóng lắm, em đứng dưới gốc cây táo đợi anh, anh đi rồi về ngay.”
Phùng Du Du gật đầu, không từ chối. Trong không gian của cô cũng có sẵn dụng cụ dọn dẹp nhưng lúc này không tiện mang ra.
Cô tranh thủ lúc Tạ Viễn Trạch đi khỏi, lập tức chui vào không gian. Đông trùng hạ thảo và nhân sâm đã trưởng thành, đúng như bức thư đã nói chỉ cần trồng trong không gian, một ngày sau là có thể thu hoạch.


⬅ Trước Tiếp ➡