⬅ Trước Tiếp ➡

Cô quay đầu liếc nhìn Tạ Viễn Trạch, trong lòng nghĩ chắc hẳn đây là công của anh. Một nơi bẩn thỉu như thế mà anh có thể dọn dẹp sạch bong như vậy, chắc chỉ có mình anh làm được thôi. Đột nhiên cô cảm thấy hơi tò mò về con người này rốt cuộc anh là kiểu người thế nào?
Lo cô bị muỗi đốt, Tạ Viễn Trạch vội kéo cô vào căn nhà gỗ đối diện chuồng trâụ Trong nhà, mấy ông bà lớn tuổi đang cầm sách đọc say sưa. Dù bị buộc phải sống trong khu chuồng trâu này, họ vẫn giữ được tinh thần cầu tiến, ham học hỏi.
Nhìn thấy Tạ Viễn Trạch bước vào, ông ngoại của anh Triệu Khải Minh lập tức đặt cuốn sách xuống, cười hiền hỏi "Viễn Trạch về rồi à? Mau vào ngồi nghỉ chút nào. Ơ kìa, cô gái này là ai thế?"
Thấy cháu ngoại dẫn một cô gái về, ông đầy vẻ ngạc nhiên. Ba ông cụ còn lại ngồi trong phòng cũng nghe thấy tiếng ông “ơ kìa”, tò mò ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Chỉ thấy sau lưng Viễn Trạch là một cô gái xinh xắn. Bốn người già lập tức đứng dậy, cười vui vẻ hỏi "Viễn Trạch, mau giới thiệu đi, cô bé này là ai vậy?"
"Đúng đó đúng đó, Viễn Trạch từ trước tới giờ chưa từng đưa ai đến đây cả, hôm nay là lần đầu tiên đấy nhé "
Bị mấy người lớn trêu ghẹo, Tạ Viễn Trạch chỉ biết gãi đầu cười, rồi giới thiệu "Cô ấy tên là Phùng Du Du, con gái của Phùng Tiểu Hải. Chính là người từng đi săn với cháu mấy lần, còn giúp vác thịt về đấy ạ."
"À à, nhớ ra rồi Ồ thì ra là con gái của cậu ấy à? Du Du phải không? Hoan nghênh, hoan nghênh, mau vào ngồi nghỉ đi. Viễn Trạch, rót cho Du Du ly nước nào."
Một bà cụ tiến tới nắm tay Phùng Du Du kéo cô lại chỗ ghế ngồi, thân mật giới thiệu các cụ già trong phòng. Bà tên là Ngô Văn Tĩnh, ngồi bên cạnh là ông Tiền Dược Tiến chồng bà, cả hai cùng bị đưa về quê.
Ngoài ra còn hai ông cụ nữa một là ông ngoại của Tạ Viễn Trạch Triệu Khải Minh, người còn lại tên là Viên Mộng.
Bốn ông bà này, người là giáo viên, người là chuyên gia đầu ngành. Nhìn họ dù sống ở nơi heo hút thế này vẫn giữ được sự lạc quan, yêu đời, Phùng Du Du không khỏi ngưỡng mộ.
Cô trò chuyện với họ một lúc, thấy các cụ có vẻ mệt nên ai cũng đi nghỉ sớm. Ông ngoại Tạ gọi cháu trai ra một bên, hỏi tình hình của Phùng Du Dụ Tạ Viễn Trạch kể những gì mình biết, cả chuyện nghi ngờ cô là con gái của dì Lam.
"Thảo nào... Thảo nào ông cứ thấy quen quen, hóa ra là con bé Tiểu Diệp ngày xưa à Tội nghiệp quá... Viễn Trạch, cháu nhớ chăm sóc con bé cẩn thận vào. Ông nhớ năm xưa hai nhà còn định đính ước cho tụi nhỏ nữa kia."
Tạ Viễn Trạch đỏ cả vành tai, bị ông trêu mà chẳng biết giấu mặt đi đâụ Anh giúp ông nằm nghỉ rồi rời khỏi phòng, định đi xem Du Du đã ổn chưa, có cần gì không.
Phùng Du Du đang làm quen với căn phòng nhỏ, nghe tiếng gõ cửa bèn ra mở "Anh Tạ, còn... còn chuyện gì sao?"
Thấy cả hai cứ đứng thế này cũng kỳ, cô hỏi anh có muốn vào không. Tạ Viễn Trạch vội xua tay "Anh chỉ muốn xem em còn thiếu gì không để anh chuẩn bị thêm."
Phùng Du Du biết anh thật sự quan tâm, khẽ cười lắc đầu "Không đâu, anh chuẩn bị chu đáo lắm rồi, không thiếu gì cả. Hơn nữa hôm nay còn cho em ở nhờ, thật sự làm phiền anh quá."


⬅ Trước Tiếp ➡