⬅ Trước Tiếp ➡

đỏ trên mặt Bùi Tu Vân càng sâu hơn, trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
"Có nóng quá không ạ?" Đôi môi Bùi Tu Vân mấp máy "Cũng ổn." Thân mình dần dần phát run.
"Tiên sinh lạnh lắm sao?" Tống Tích gấp đến độ nói năng rối loạn.
Bùi Tu Vân nhắm mắt, đôi môi tái nhợt, nhíu chặt mày.
"Tiên sinh.." Tống Tích nức nở gọi hắn.
không có việc gì..
ta thường xuyên sinh bệnh..
nằm một ngày sẽ tốt lên thôi.." Hắn nói đứt quãng, tuy nhiên một câu nói ngắn gọn dường như lại hao hết toàn bộ sức lực của hắn.
"Người đã như vậy rồi, sao có thể không có việc gì?" Đôi mắt Tống Tích thoáng có chút phiếm hồng.
Bùi Tu Vân thở dài một tiếng, hàng mi đen nhẹ nhàng run lên.
"Tiên sinh.." Tống Tích bò lên giường, vén một góc chăn, chui vào trong đó.
"Con làm gì vậy " Bùi Tu Vân kinh hãi, bật nửa người dậy, muốn đẩy nàng ra bên ngoài.
Tuy nhiên sức lực của nha đầu này lại rất lớn, nàng bất chấp ôm lấy vòng eo thon gầy của hắn, giống như sợi tơ hồng quấn kín mít cây đại thụ.
"Tiên sinh đừng đuổi con đi.." Khuôn mặt nhỏ của nàng dán trên vai hắn, nhẹ giọng nỉ non.
Bùi Tu Vân bất đắc dĩ nói "Con là nữ, ta là nam, như vậy không hợp lễ nghĩa." "Con có coi tiên sinh là đàn ông đâụ." Tống Tích bĩu môi.
Hắn ho khan một cách kịch liệt, gương mặt đỏ bừng.
"Tiên sinh, thật sự, người không cần có gánh nặng, con thật sự không coi người là đàn ông mà." Tống Tích cường điệu thêm một lần nữa, thiếu chút nữa khiến Bùi Tu Vân tức giận tới đứt hơi.
"Câm miệng " Hắn rít hai chữ này từ bên trong kẽ răng.
"Vâng.." Nàng uể oải nói, không hiểu sao nàng cảm giác tiên sinh đang tức giận nhỉ?
Đồng ngôn vô kỵ, Bùi tiên sinh của chúng ta chỉ có thể tha thứ cho nàng..
Tống Tích im lặng, thiếu sự ồn ào của nàng, Bùi Tu Vân mệt mỏi nhắm mắt lại.
"Chỉ một lần này thôi.." Hắn thấp giọng nói, không biết là nói cho nàng nghe, hay là đang khuyên giải an ủi chính mình.
"Tiên sinh, người còn lạnh không?" Tống Tích nhẹ giọng dò hỏi.
"Không lạnh nữa." Hắn hơi nghiêng người, một tay ôm lấy sống lưng nàng, cằm tựa trên đỉnh đầu đen nhánh của nàng.
Tống Tích chôn mặt trong ngực hắn, ngửi hương u lan thanh mát trên người hắn, hô hấp dần dần bình thường.
Bùi Tu Vân vòng tay ôm chặt nàng, tựa như muốn khảm nàng vào trong máu thịt.
Trên trán hắn thấm ra nhiều mồ hôi hơn, nét ửng đỏ trên mặt cũng chậm rãi biến đi.
Một canh giờ sau, Bùi Tu Vân mồ hôi đầy đầu ngồi dậy, hắn co chân, hai cánh tay dài đặt trên đầu gối, nửa khuôn mặt chìm trong u ám.
"Đỡ hơn chút chưa ạ?" Tống Tích từ trên giường bò dậy, nửa quỳ trước người hắn dò hỏi.
"Ừ." Bùi Tu Vân nhẹ nhàng gật đầu, ra một thân mồ hôi tràn trề, rốt cuộc cơn sốt cao trong cơ thể cũng được đẩy lùi.
"Thật tốt quá " Tống Tích ôm cánh tay Bùi Tu Vân, vui vẻ cọ cọ vài cái.
"Nếu ta khỏe rồi, con phải làm bài tập." Giọng nói Bùi Tu Vân có chút trầm khàn.
"Viết thì viết, nếu viết một trăm bài mà tiên sinh có thể khỏe mạnh, bây giờ con sẽ lập tức đi viết ngay " Tống Tích dựa đầu lên vai Bùi Tu Vân, giống hệt kẻ vô lại dán lên người hắn.
"Con cũng có tâm thật đấy." Bùi Tu Vân nâng tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc bởi vì mồ hôi mà dán trên thái dương.
Đáy


⬅ Trước Tiếp ➡