Chương 8
tiếng.
"Gì?
" Tống Tích lên tiếng.
"Về nhà đi, hôm nay tiên sinh lại bệnh rồi." Triệu Minh Đức vẫy vẫy tay.
"Hả?" Tống Tích nhíu mày, chắc không phải hôm qua nàng lôi kéo tiên sinh đi mưa, cho nên mới khiến tiên sinh bị nhiễm phong hàn chứ?
Nếu là như thế, nàng chính là tội nhân.
Con trâu cường tráng chậm rãi đi qua bên cạnh người nàng, Triệu Minh Đức nghiêng người, dùng tay ấn trên sống lưng con trâu, đôi chân dài thu hẹp lại, nhẹ nhàng lắc lư trên không trung.
Thân hình thiếu niên mảnh khảnh, dưới ống quần lộ ra mắt cá chân tựa như ngó sen.
Ống quần to rộng, phiêu phiêu đãng đãng, càng nổi bật thân hình gầy gò của hắn ta.
"Này, trong tay ngươi cầm cái gì vậy?
Ta ngửi thấy mùi hoa sen." Hắn ta khẽ nâng cằm, không nhịn được hỏi ra miệng.
Đôi mắt đen nhánh của thiếu niên nhìn nàng chăm chú, giảo hoạt chớp chớp vài cái.
"Không phải cho ngươi." Tống Tích vội vàng che hộp đồ ăn lại, ôm trước ngực, bỏ chạy nhanh như chớp.
"Này, hôm nay không có tiết học " Triệu Minh Đức hô lớn phía sau nàng.
"Này Mình còn chưa kịp hỏi.." Triệu Minh Đức sờ sờ chóp mũi mình, không biết Tống Tích chạy cái gì..
"Tiên sinh Tiên sinh ơi " Tống Tích chống dù, đứng ở cổng gọi lớn.
Trong viện Bùi Tu Vân nuôi hai con hạc, bọn chúng bị tiếng kêu la của Tống Tích làm cho hoảng sợ, vỗ cánh bay lên nóc nhà.
Sau một lúc lâu, cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, thiếu niên mặc la y màu xanh lá dựa lên cánh cửa, suy yếu nói "Hôm nay không có tiết học, mau trở về đi." Hắn dùng tay áo dài che nửa khuôn mặt, ho khan vài tiếng.
"Tiên sinh, người bị bệnh sao?" Tống Tích nôn nóng hỏi.
"Ừ." Hắn nhợt nhạt lên tiếng, đôi mắt vốn dĩ trong vắt nay lại phủ đầy tơ máu, khuôn mặt anh tuấn đỏ ửng khác thường.
"Nhất định là bởi vì con.." Tống Tích khổ sở nói, tay nàng ấn trên cánh cửa, thân thể nhỏ bé chen vào khe cửa.
"Con vào làm gì " Giọng nói của Bùi Tu Vân chợt khựng lại, bàn tay bị gió lạnh thổi một đường của Tống Tích đặt trên trán hắn.
"Hình như hơi nóng." Nàng lẩm bẩm.
"Là tay con quá lạnh." Bùi Tu Vân nhăn mày.
Tống Tích túm chặt cổ áo, ép hắn phải cúi đầụ Cùng lúc đó, nàng nhón chân, dán trán mình lên trán hắn.
Sống mũi cao thẳng của hắn đụng phải chóp mũi tinh xảo của nàng, hơi thở hai người giao hòa triền miên với nhaụ "Thật sự sốt rồi." Tống Tích nghiêm túc nói.
"Nếu con không có việc gì, mau trở về đi." Thân mình Bùi Tu Vân lung lay sắp đổ, mí mắt hơi rũ xuống, trông dáng vẻ ủ rũ vô cùng.
"Có việc, có việc chứ ạ Chăm sóc tiên sinh, chính là chuyện của con " Tống Tích vội vàng đỡ cánh tay hắn, để hắn dồn nửa trọng lượng lên người mình.
"Ta..
không cần con chăm sóc." Bùi Tu Vân hung hăng khụ vài tiếng, bàn tay che ngực, dường như muốn ho cả phổi ra ngoài.
"Có cần hay không, không phải do tiên sinh nói." Nàng chậm rãi đỡ hắn đi vào trong phòng, thoạt nhìn vóc dáng nàng thấp hơn hắn rất nhiều, nhưng sức lực lại không nhỏ.
Hắn dựa nửa người lên người nàng, tuy nhiên mỗi bước chân của nàng đều vô cùng kiên định.
Bùi Tu Vân nằm trên giường, Tống Tích ôm chăn từ trong góc ra, chăn của Bùi Tu Vân quanh quẩn mùi hương u lan trên người hắn, thật sự khiến người say mê.
Nàng phủ chăn lên người hắn, cẩn thận dịch góc chăn.
Rặng mây