Chương 13
trong hồ Thanh Trì, nhất định không đẹp bằng tiên sinh lúc này.
"Tiên sinh.." Nàng nuốt nước miếng.
"Vì sao không đọc nữa?" Giọng nói Bùi Tu Vân hơi lạnh.
"Con..
nghĩ tới cảnh mỹ nhân đang tắm, có phải cũng đẹp như cổ nhân viết hay không?" Phía sau bình phong vang lên tiếng cười nhẹ của hắn "Đọc nhiều lần như vậy, chỉ tưởng tượng ra cảnh mỹ nhân đang tắm à?" Tống Tích dùng sức trừng mắt nhìn tấm bình phong, đáng tiếc chiếc bình phong che chắn quá kín, nàng không nhìn thấy gì cả.
Nhưng nếu để nàng trực tiếp đi đến bên cạnh bình phong rình coi, thứ nhất nàng không có lá gan này, thứ hai nàng cảm thấy như vậy rất không có đạo đức.
"Róc rách " Theo tiếng nước trong trẻo, không lâu sau một đôi chân trần dẫm lên guốc gỗ từ phía sau bình phong đi ra.
Mắt thấy Bùi Tu Vân chuẩn bị ra khỏi bình phong, Tống Tích nhanh chóng che hai mắt của mình lại, lớn tiếng gào lên "Con không nhìn thấy gì cả " Ngón tay lạnh lẽo của thiếu niên đặt lên trán nàng, bàn tay ẩm ướt phủ lên tay nàng, chậm rãi kéo tay nàng rời khỏi đôi mắt.
"Không nhìn thấy gì?" Hắn nhíu mày hỏi.
Tống Tích ngơ ngác nhìn hắn, chính xác là hắn đã thay áo ngoài, hiện tại ăn mặc chỉnh tề, chỉ là bỏ đi đôi vớ, lộ ra một đôi chân trần trụi.
"Người không tắm sao?" Nàng buột miệng thốt ra.
"Rửa mặt, thay áo ngoài mà thôi.
Làm sao vậy?" Hắn mờ mịt hỏi.
Làm sao vậy?
Nàng chỉ hiểu lầm thôi mà..
nước ôn tuyền tẩy trắng nõn nà đáng chết này..
Buổi trưa, mưa có dấu hiệu ngừng lại, thế nhưng tới buổi chiều, bầu trời lại nổi gió đổ mưa phùn, khung cảnh mờ sương, bầu không khí ẩm ướt.
Bùi Tu Vân ngồi dưới mái hiên, thân thể lười biếng dựa trên cây cột.
Hắn đặt một chiếc bàn nhỏ trong tầm tay, bên trên là chiếc bếp lò nhỏ đang bốc khói nghi ngút.
"Tiên sinh, bệnh của người vừa mới khỏi, vẫn nên về phòng nghỉ ngơi đi." Tống Tích ôm chiếc chăn mỏng từ trong phòng ra ngoài, đắp lên đùi Bùi Tu Vân, sau đó ngồi khoanh chân đối diện hắn.
Bùi Tu Vân lắc đầu "Ngủ một buổi sáng rồi, chóng mặt đau đầu, nhờ gió lạnh thổi một chút cho dễ chịụ" Lúc này ấm nước sôi trào, một luồng sương trắng phun ra từ chiếc lỗ nhỏ trên nắp, phả vào trong không khí.
Bùi Tu Vân dùng lụa trắng lót ở tay cầm của ấm trà, một tay xách lên.
Tống Tích vội vàng lấy chung trà bên cạnh, cung kính đưa tới.
Bùi Tu Vân dùng tay bao lấy tay nàng, nắm chung trà sứ trắng, một tay cầm ấm trà, rót nước sôi vào chung trà.
Dòng nước nóng bỏng tưới lên những lá trà non mịn dưới đáy chung trà.
Lá trà xanh thẳm nổi bồng bềnh trên mặt nước, giống như những con thuyền phiêu bạc trên dòng nước trong xanh thơ mộng.
"Ly đầu tiên, của con." Bùi Tu Vân buông lỏng tay, Tống Tích dùng hai tay nâng chén trà, đặt dưới mũi nhẹ nhàng ngửi một chút, tựa như có hương vị ngọt thanh thấm vào ruột gan.
Bùi Tu Vân cũng rót cho mình một chén trà nóng, cầm trong tay, đôi mắt đen nhánh ẩn giấu sau màn sương trắng hỗn loạn, lẳng lặng nhìn về phía Tống Tích.
"Là trà Long Tỉnh Minh Tiền?" Tống Tích thổi nhẹ vài hơi, sau đó mới nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng.
Nước trà dính trên đầu lưỡi, hương vị thanh mát, tươi mới lập tức lan tràn trong miệng.
"Xem ra trà này cũng không phải cho trâu uống." Bùi Tu Vân cúi đầu, thở ra hơi nóng nhợt