Chương 12
không ngừng gãi ngứa vùng thịt non trên eo nhỏ của nàng.
"Ha ha ha..
Ha ha ha.." Khóe mắt Tống Tích tràn ra hai giọt nước mắt, nàng cười còn khó nhìn hơn khóc.
"Biết sai rồi sao?" Thanh âm lạnh lẽo của Bùi Tu Vân từ trên đỉnh đầu truyền đến.
"Sai rồi, sai rồi ạ Tiên sinh tha cho con đi." Tống Tích liên tục xin tha.
Bùi Tu Vân thu tay, Tống Tích nhất thời mềm oặt ngã vào trong ngực hắn, Bùi Tu Vân ôm nàng tựa như ôm một quả bóng mềm như bông.
Bùi Tu Vân răn dạy Tống Tích một hồi, tới khi Tống Tích hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, trái tim hắn mới không hẹn mà mềm xuống.
Hắn lấy một quyển sách từ trên kệ sách, nhét vào trong tay nàng "Đây là "Trường hận ca", ta sẽ giảng về nó trong buổi học tiếp theo, con nhớ ôn tập." Tống Tích tiếp nhận quyển sách, chậm rãi mở ra, nhẹ giọng đọc thành tiếng "Hán hoàng trọng sắc tư khuynh quốc, ngự vũ nhiều năm cầu không được.." Trong tiếng đọc sách chậm rãi, Bùi Tu Vân yên lặng đẩy cửa đi ra ngoài.
Tống Tích ngồi trên chiếc ghế thái sư phòng trong Bùi Tu Vân, nàng gập đầu gối, bàn chân đặt trên ghế, một tay cầm sách, một tay ung dung đặt trên tay vịn bóng loáng.
"Xuân hàn ban tắm hoa Thanh Trì, nước ôn tuyền tẩy trắng nõn nà.." Cũng không biết nàng đọc Trường hận ca được bao nhiêu lần, Bùi Tu Vân bước vào trong phòng, bóng dáng chợt lóe qua trước mắt, rồi tiến vào phía sau bình phong.
"Trên trời xin làm chim liền cánh, dưới đất xin làm cây liền cành.." Giọng đọc của Tống Tích hơi dừng lại, bên tai nghe thấy tiếng nước "ào àó từ phía sau bình phong truyền đến.
"Tiên sinh, con đã đọc được mười lần rồi, còn phải đọc nữa sao?" Tống Tích đặt sách trên đầu gối, nhìn bình phong chằm chằm.
Từ khe hở dưới bình phong, nàng có thể nhìn thấy chiếc áo ngoài màu xanh lá rơi trên mặt đất.
"Tiếp tục, tới khi thuộc lòng mới thôi." Bùi Tu Vân không nhanh không chậm nói.
Tống Tích há miệng thở dốc, nàng phát hiện cho dù có đọc mười lần, nàng vẫn không nhớ được câu đầu tiên.
Nàng vội vàng cầm sách lên, cẩn thận xem một lần, sau khi cảm giác mình đã nhớ được đại khái rồi, nàng duỗi cổ, lớn tiếng nói "Tiên sinh, con thuộc rồi, con đọc cho người nghe nha." "Ừm." Giọng nói thanh lãnh của Bùi Tu Vân từ phía sau bình phong truyền đến, cộng thêm tiếng bọt nước tí tách rơi trên mặt đất.
Mặc dù có bình phong che đậy, nhưng dường như nàng có thể nhìn thấy một thiếu niên anh tuấn ngồi bên trong bồn tắm.
Bàn tay trắng nõn cầm một chiếc khăn lụa mịn màng, đợi chiếc khăn đã thấm nước toàn bộ, hắn vớt khăn ra khỏi mặt nước, bọt nước như châu như ngọc rơi xuống, phát ra từng âm thanh trong trẻo.
Bàn tay hắn gầy mà sạch sẽ, đặt chiếc khăn lụa trắng ướt át lên vị trí hõm sâu trên xương quai xanh, dọc theo da thịt tinh tế như ngọc, một đường đi thẳng xuống dưới.
"Hán hoàng trọng sắc tư khuynh quốc, ngự vũ nhiều năm cầu không được.." Nàng gian nan đọc từng câu, nỗi lòng bị thân ảnh đang tắm trong đầu làm cho hỗn loạn.
Da thịt tiên sinh mịn màng như mỡ, nhất định hạt đậu nhỏ trước ngực cũng phấn nộn nhỉ?
Chiếc khăn lụa lướt qua đóa hoa đào trước ngực, chắc chắn sẽ cảm nhận được sự no đủ mượt mà của hắn.
"Xuân hàn ban tắm hoa Thanh Trì, nước ôn tuyền hoạt tẩy nõn nà." Đọc tới đây, nàng bất chợt dừng lại, mỹ nhân