Chương 11
Giản Tùy Anh đã muốn chuồn sớm, nghĩ thầm, ở lại với các ông bà già thì có cái gì tâm sự chứ, "Không, buổi tối con còn có việc, tiện đường thì đưa bọn nó đi luôn."
"Thế đi đi."
Giản Tùy Anh như được đại xá, mang hai cậu nhóc kia nhanh chóng rút lui.
Giản Tùy Anh đưa hai người đến một KTV, luyến tiếc nhìn Lý Ngọc rồi tính đi luôn.
Giản Tùy Lâm do dự hỏi hắn "Anh, vào chơi một chút đã."
Giản Tùy Anh "Đi gì, không phải đều là bạn học của bọn cậu sao?"
Giản Tùy Lâm cắn môi, nói lí nhí "Thì cứ lên ngồi một lát thôi...."
Giản Tùy Anh trừng mắt liếc cậu ta "Cậu bảo anh và đám nhóc bọn cậu ngồi với nhau thì chơi cái trò khỉ gì?" Nói xong đã khởi động xe. Hắn mới chẳng thèm ngồi nhìn một đám choai choai đâụ
Lý Ngọc bỗng nói "Anh Giản, vào ngồi một lát đi, hôm nay là sinh nhật Giản Tùy Lâm mà."
Giản Tùy Anh đang khởi động xe, chìa khóa chưa vặn xong thì động cơ tắt phựt.
Hắn xoay mặt nhìn Lý Ngọc, gương mặt thiếu niên đẹp trai trong ánh đèn nê ông lúc sáng lúc tối, nhìn qua có hơi gợi tình.
Đôi mắt Lý Ngọc nhìn hắn đầy trông chờ.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
Giản Tùy Anh rút chìa khóa ra "Thôi được rồi, hôm nay anh hy sinh chút thời gian đi chơi với các cậụ"
Cửa cách âm vừa mở thì âm nhạc cùng tiếng cười đầu đập vào tai, Giản Tùy Anh không khỏi rùng mình một cái.
Hắn giương mắt lên nhìn thì thấy ở ghế dài đã có hơn hai mươi ba mươi người, vừa thấy bọn họ tiến nào đã nhao nhao lên.
“Đây rồi, chủ sinh nhật đã đến ”
“Chủ xị hôm nay thật đẹp trai ”
Vài người bắt đầu xông đến, người thì quàng cai bá cổ, người thì hướng cốc bia đến trước mặt nó lắc lắc, bên kia có người đã nhanh tay vặn nhỏ âm lượng TV xuống.
Giản Tùy Lâm trên mặt tươi cười, trong giọng nói mang theo chút tự hào “Xin giới thiệu với mọi người, đây là anh trai mình.”
Giản Tùy Anh cười cười với đám nhóc.
Một nữ sinh đột nhiên hét ầm lên “A, anh đẹp trai quá ”
Giản Tùy Anh mí mắt giật giật, theo bản năng liền nhích lại gần bên phía Lý Ngọc.
Lý Ngọc hoàn toàn không hề chú ý tới hắn, cầm tay bảo Giản Tùy Lâm “Ngồi xuống trước đã.”
Giản Tùy Lâm vội bảo Giản Tùy Anh “Anh, anh ngồi đi, có muốn uống gì không.”
“Nước lọc đi.” Giản Tùy Anh nhíu mày, nhìn một vòng quanh các ghế, ánh mắt mấy cô gái kia thật dọa người, ngoại trừ em trai hắn và Lý Ngọc cũng chẳng có cậu nào vừa mắt, hắn tạm thời không biết nên ngồi chỗ nào.
Hắn nhìn chỗ Lý Ngọc, quyết định đến chỗ cậu ngồi, vì cậu mà hắn mới ở đây, không nhân cơ hội này gần gũi một chút cũng không thừa.
Lúc này một cô gái rất dễ thương ôm một hộp rất to đặt lên bàn chính, mở ra là bánh sinh nhật.
Lý Ngọc cũng không như mọi ngày, lúc này rất sôi nổi cắm nến, giúp mọi người ổn định lại, rồi mở đầu chúc Sinh nhật vui vẻ
Giản Tùy Anh phát hiện Lý Ngọc là người rất có năng lực lãnh đạo, tuy cậu nói không nhiều nhưng lời nói ra điều khiến mọi người tự giác theo ý kiến của cậu, đem cả phòng hát đang loạn trở lại yên tĩnh rồi vây quanh Giản Tùy âm để chúc sinh nhật.