Chương 10
Lý Ngọc như nhìn ra suy nghĩ của hắn, giọng hơi lạnh "Hôm nay là sinh nhật Tùy Lâm."
Giản Tùy Anh "Ừ" một tiếng, cũng không nói gì nữa, "Đi thôi."
Trong mắt Giản Tùy Lâm vụt qua một tia thất vọng thì bị Lý Ngọc phát hiện, vẻ mặt của cậu càng thêm lạnh lùng.
Trên đường đi, Lý Ngọc chỉ đối đáp cho có lệ với Giản Tùy Anh, không thêm thắt một câu nào. Giản Tùy Anh cảm thấy mất mặt nên đành im lặng. Ba người có tâm sự riêng của mình, đều tự nhìn ra ngoài cửa sổ.
Về đến nhà thì đã thấy đèn sáng trưng, ở cửa có mấy chiếc xe, Giản Tùy Anh biết là mấy người họ hàng đến.
Lúc vừa vào đến nhà, tất cả ánh nhìn đều tập trung lên người hắn.
"Tùy Anh đã về rồi à." Cô hai mỉm cười đón hắn, nhìn thấy hắn thì mặt mày đã tươi tỉnh.
"Cô hai, chú."
Giản Tùy Anh chào hỏi từng người một, cuối cùng đường nhìn mới dừng trên người ngồi ở sô pha trong góc.
Đó là một người phụ nữ xinh đẹp, thanh nhã, nhìn như chưa đến ba mươi, vẻ mặt hơi lạnh lùng, rõ ràng là bị cô lập ở nơi đó, cả phòng họ hàng thân thích đều xem như không thấy. Cho đến khi Giản Tùy Lâm đi đến ngồi vào bên cạnh, gọi một tiếng "Mẹ", vẻ mặt bà mới dịu xuống một chút.
Giản Tùy Anh mỉm cười đầy châm chọc.
Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Giản Tùy Lâm, coi như là một ngày ý nghĩa nên họ hàng thân thích đến không ít, trong nhà rất rộn ràng.
Trên bàn cơm, mọi người cũng chỉ hỏi tình hình học tập gần đây của Giản Tùy Lâm là chủ yếu, hết người này đến người kia phân tích thành tích rồi khuyên bảo nên chọn trường gì mới tốt, không khí như một buổi liên hoan gia đình bình thường.
Giản Tùy Anh cố ý ngồi gần Lý Ngọc, chuyện của mấy người kia thì không thèm quan tâm, nhưng hắn cứ luôn theo sát Lý Ngọc hỏi han. Nhưng Lý Ngọc cũng bận chẳng kém gì, cháu trai của ông Lý đến nên họ hàng trong nhà đều vô cùng khách sáo, hỏi chuyện Giản Tùy Lâm rồi cũng hỏi sang luôn Lý Ngọc, ai bảo cả hai là bạn học chứ.
Giản Tùy Anh cảm thấy mất mặt vô cùng.
Cơm nước xong, các trưởng bối bắt đầu cho Giản Tùy Lâm tiền lì xì.
Giản Tùy Anh thấy Giản Tùy Lâm cầm trong tay một đống bao lì xì, rút trong túi ra một tờ chi phiếu rồi ghi một số tiền vào đó cho em trai, "Này, cầm mà tiêụ"
Giản Tùy Lâm từ tốn nhận lấy, trên mặt không có biểu cảm gì "Cảm ơn anh."
Ba của hai người vừa lúc đứng cạnh bên, mắt nhìn chi phiếu bèn nói với vẻ khó chịu "Tùy Anh, con không biết chọn quà cho em trai gì cả. Nó mới là học sinh mười tám tuổi mà cho nhiều tiền như vậy làm gì, không được."
Giản Tùy Anh không thèm quan tâm "Nó lớn rồi, tự biết cách dùng."
Giản Đông Viễn nhíu mày hừ một tiếng, rõ ràng là không hài lòng. Ông nói với Giản Tùy Lâm "Con cũng lớn rồi, đừng chỉ biết tiêu mà không biết kiếm tiền. Sau này còn phải học hỏi anh con nhiều hơn."
"Vâng, thưa ba." Giản Tùy Lâm gật đầu, đôi mắt như pha lê nhìn anh trai của mình.
"Được rồi, kêu chú Mã đưa đến chỗ tụ tập với bạn đi, đêm nay cứ chơi vui vẻ."
Giản Tùy Anh cướp lời "Để con đưa bọn nó đi."
Giản Đông Viễn hỏi "Con không ở lại nói chuyện với mọi người hả?"