Điện thoại vang lên, Phương Thành Vũ cầm lấy nhìn thoáng qua, do dự một chút cuối cùng vẫn bấm nhận.
"Thành Vũ, tối nay anh có muốn đi xem phim không?"
Giọng nói của người phụ nữ xuyên qua điện thoại truyền vào trong tai, Phương Thành Vũ tháo mắt kính xuống, nhéo nhéo hai đầu lông mày, lạnh giọng từ chối: "Không được, có việc."
"À..Lại có việc à.."
Hiển nhiên người phụ nữ cực kỳ thất vọng, Phương Thành Vũ nhắm hai mắt, tất cả trong đầu đều là khuôn mặt của Dụ Hoan.
"Mẹ kiếp!"
Người đàn ông bực bội vỗ lên bàn, người phụ nữ bên kia điện thoại hoảng sợ, do dự mà nói: "Thành Vũ, anh, anh vừa nói tục sao? Anh làm sao vậy?"
Phương Thành Vũ cực kỳ đau đầu, nhíu mày, cả mặt đều mang vẻ không kiên nhẫn: "Không có việc gì, cúp đây."
Nói xong cũng không đợi người phụ nữ nói thêm lời nào, lập tức cúp điện thoại.
Đặt điện thoại di động lên trên bàn, Phương Thành Vũ nhìn tài liệu trước mặt, càng nhìn càng phiền lòng. Bóng dáng của Dụ Hoan trong đầu anh không cách nào biến mất.
Anh đứng dậy xoay người hai cái, sau đó cầm lấy áo khoác trên ghế rồi đi ra khỏi văn phòng.
Lúc đi ngang qua phòng học, bước chân anh dừng lại một chút, quen thói đứng ở cửa nhìn vào bên trong, vừa lúc nhìn thấy Dụ Hoan đang đứng lên trả lời câu hỏi. Tầm mắt cô gái chuyển hướng về phía cửa, nhìn thẳng vào anh.
Phương Thành Vũ nghiêng đầu, cau mày, tránh khỏi ánh mắt của cô. Bây giờ hễ anh cứ nhìn thấy khuôn mặt thuần khiết của Dụ Hoan sẽ lại động lòng. Khuôn mặt với trái tim của cô gái này quả thật không chút cân xứng.
Đây là tiết ngữ văn, sau khi cô giáo ngữ văn nhìn thấy anh, hai mắt liền sáng lên, nở nụ cười xinh đẹp. Phương Thành Vũ gật đầu rồi tránh đi.
Bóng dáng chủ nhiệm lớp biến mất, trong nháy mắt đám học sinh trong lớp đang giả vờ nghe giảng nhẹ nhàng thở ra.
Dụ Hoan trả lời xong câu hỏi liền ngồi xuống, nghĩ tới khuôn mặt đen thui của người đàn ông kia thì cong môi cười.
Cô đã để ý tới chủ nhiệm lớp từ rất lâu lâu, bắt đầu từ khi anh bước vào trong giấc mơ của cô. Trong giấc mơ quanh co khúc khuỷu lại có thêm một nhan sắc, khuôn mặt Phương Thành Vũ tuấn tú nghiêm túc như ngày thường, chôn ở giữa hai chân cô, liếm láp mảnh đất bí mật, kích thích cả lòng cô rung động.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Thiếu nữ hoài xuân, đây là lần đầu tiên Dụ Hoan động lòng đối với một người đàn ông hơn mình tận mười tuổi.
Phương Thành Vũ rất đẹp trai, là vẻ đẹp tuấn tú nhã nhặn, đẹp trai đến mức cô chỉ liếc nhìn thôi đã ướt rồi.
Sở dĩ hôm nay cô trở nên to gan như vậy cũng vì nhất thời nổi hứng. Đây là lần đầu tiên cô ở một chỗ cùng anh, trong văn phòng đều là hương vị của anh, kích thích hang động của cô chảy nước, khiến quần lót trắng tinh ướt nhẹp, dán vào miệng hang.
Cô hận không thể để Phương Thành Vũ cứ thế ấn cô lên bàn làm việc để làm, làm càng tàn nhẫn càng tốt.
Không ai nghĩ tới học sinh ba tốt mà mọi người đều công nhân, hoa hậu giảng đường cao ngạo lạnh lùng lại có thể lang thang tới văn phòng của thầy giáo, cầu xin anh làm mình.