Cô không nói chuyện, ngược lại vòng qua bàn làm việc, đi đến trước mặt người đàn ông. Dưới ánh mắt tràn đầy khiếp sợ của anh, bổ nhào vào trong lòng ngực anh.
Phương Thành Vũ theo bản năng đẩy cô ra, Dụ Hoan lại ôm chặt cổ anh không bỏ.
Bờ môi mềm mại của thiếu nữ dán vào lỗ tai anh, nhẹ giọng nỉ non: "Thầy ơi, em muốn, làm em đi."
Hơi hở ươn ướt phun lên vành tai, có chút ngứa ngáy. Một dòng điện tê dại truyền vào thân thể, mùi thơm của cơ thể của người thiếu nữ quanh quẩn nơi đầu mũi. Vật lớn dưới người Phương Thành Vũ ẩn ẩn thức tỉnh.
"Dụ Hoan, liêm sỉ của em đâu!"
Phương Thành Vũ dùng sức đẩy cô ra, Dụ Hoan té ngã trên mặt đất. Bầu ngực trắng nõn mềm mại làm anh cay mắt. Người đàn ông mất tự nhiên dời mắt, mày nhíu chặt.
Anh không biết vì sao Dụ Hoan lại trở thành thế này. Cô gái nhỏ này ngày thường rất lạnh lùng, sao có thể đột nhiên phóng túng như thế?
Dụ Hoan bò dậy, lòng bàn tay ma sát trên mặt đất khiến da bị xước. Cô nhìn nhìn, sau đó làm trò trước mặt người đàn ông, tựa như chú mèo nhỏ liếm sạch máu trong lòng bàn tay. Đầu lưỡi hồng hồng trêu chọc yết hầu của Phương Thành Vũ lăn lên lộn xuống.
Chú ý tới tầm mắt của anh, Dụ Hoan giương mắt nhìn về phía đó, trong đôi mắt là sóng nước lăn tăn hơi hơi chớp, tiến thẳng vào lòng anh.
Người đàn ông cau mày, vừa muốn mở miệng, Dụ Hoan bỗng nhiên đứng dậy đi đến trước mặt anh, ngồi xổm xuống. Phương Thành Vũ đẩy cô ra, Dụ Hoan nói: "Thầy đừng chạm vào em, đau."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tay anh dừng giữa không trung, tức giận mắng: "Vậy thì cút trở về phòng học!"
Dụ Hoan lười nhác ngẩng đầu ngước nhìn anh, sau đó vào lúc người đàn ông cho rằng cô đã tỉnh ngộ, lại vươn đầu lưỡi ra liếm đũng quần của anh một chút.
"CMN! Dụ Hoan!"
Tuy rằng cách một cái quần, Phương Thành Vũ lại dường như bị cô liếm phải, đứng bật dậy. Bởi vì biên độ động tác của anh quá lớn khiến ghế dựa trượt trên mặt đất tạo ra âm thanh chói tai.
Trong mắt Phương Thành Vũ là vẻ không thể tin nổi. Dù thế nào đi chăng nữa anh cũng không thể tưởng tượng nổi nữ sinh này lại có lá gan lớn đến mức như thế. Quả thực đã liên tục thay đổi nhận thức của anh.
Nữ sinh ngồi xổm trên mặt đất nhìn anh cười khẽ, gân xanh trên trán Phương Thành Vũ nổi lên. Anh lấy di động của cô ra khỏi ngăn kéo, đặt lên bàn, sau đó chỉ về hướng cửa, gầm lên: "Cút đi!"
Đúng lúc đó tiếng chuông vào học cũng vang lên, Dụ Hoan đứng dậy thong thả ung dung kéo khóa áo đồng phục lên. Lúc này Phương Thành Vũ mới chú ý tới ngoài áo khoác đồng phục bên ngoài bên trong cô cũng chẳng mặc áo đồng phục, trực tiếp mặc áo ngực.
Trong lòng thầm mắng cô không biết liêm sỉ!
Dưới cái nhìn chăm chú của người đàn ông, Dụ Hoan sửa sang lại quần áo gọn gàng rồi cầm lấy di động, đi ra khỏi văn phòng.
Mãi đến khi nữ sinh kia đã biến mất khỏi tầm nhìn một hồi lâu, anh mới lòng phiền đầu loạn ngồi xuống ghế, giữa hai đầu chân mày là một cái rãnh sâu.