⬅ Trước Tiếp ➡
"Chào anh" Thương Tĩnh lễ phép cười, không hề nhìn anh thêm lấy một giây, "Đây là bạn tôi, Hứa Oánh Oánh"
Rõ ràng cô không hề nhận ra anh. Cố Thùy Vũ cảm thấy buồn cười, một câu chuyện vốn vô vị giờ đã biến thành thú vị rồi.
Hứa Oánh Oánh không để ý tới người Thương Tịnh hẹn gặp mặt, nhưng khi cô nàng trông thấy Cố Thùy Vũ thì lại ngây người ra, trông anh thật là đàn ông!
Người trẻ tuổi làm quen với nhau rất nhanh, Chu Trì vốn có khả năng tán gẫu, Thương Tịnh cũng là người hướng ngoại, chỉ một lát sau hai người đã trò chuyện với nhau rất vui vẻ, nói chuyện như được mùa.
"Em trông có vẻ nhỏ tuổi hơn tôi, rốt cục là bao nhiêu tuổi thế, hay là nói dối tuổi tới trêu chọc anh đây hả?" Chu Trì hỏi vu vơ.
"Anh nghĩ thế nào thì nó là thế ấy" Thương Tịnh nháy mắt một cái.
Tờ báo che mất nửa khuôn mặt của Cố Thùy Vũ, khóe môi anh vô thức tạo thành một độ cong, da mặt căng ra.
"Có phải em vẫn còn đi học không?" Chu Trì chưa từ bỏ ý định.
"Vậy còn anh? Anh thì sao?"
"Tôi học năm hai đại học" Chu Trì thả con săn sắt bắt con cá rô.
"Vậy hả?" Vớ bở rồi! Trong lòng Thương Tịnh cười như điên, "Tôi biết anh là được rồi, không nên hỏi tuổi của phụ nữ đâu"
"..."
".." Cô nhóc này có vẻ rất vui vẻ.
Hứa Oánh Oánh không thèm đếm xỉa tới chuyện gì, cô nàng chỉ chăm chú nhìn Cố Thùy Vũ. Đáng tiếc, người đàn ông này lại kết hôn mất rồi.
"Cô Thương, cô thích đọc sách gì?" Cố Thùy Vũ chợt lên tiếng hỏi.
Đôi mắt Thương Tịnh lóe lên, "Ừm, nỗi đau của chàng Werther"
"Phim điện ảnh?"
"Harry Potter!"
"Còn gì nữa?"
"Ở nhà một mình"
"Cô thích minh tinh nào?"
"Justin Bieber"
"..."
Màn hỏi nhanh đáp nhanh này khiến Hứa Oánh Oánh cảm thấy muốn chen vào cũng khó, cô thấy ánh mắt hai con người trước mặt thật là quá kỳ quái, bèn không khỏi che trán thở dài. Loại yêu thích này, có một cách giải thích không hề dễ nghe, mà xã hội thường hai gọi bằng danh từ ~
Ấu dâm!
Cố Thùy Vũ cười lớn, cô bé này, giống như chú hề vậy.
Chu Trì thì cười không nổi, hóa ra cô ấy nhiệt tình như thế chủ yếu vì thích gương mặt trẻ con của cậu ta sao?
Thương Tịnh thấy người ta cười rộn rã tới vậy nên cuối cùng cũng mỉm cười, nhìn về phía người khách đi cùng "nhà trai", trời, người đàn ông này nhìn thoáng qua thì cảm thấy chỉ là người dưng, nhưng giờ sao lại thấy quen quen vậy nhỉ? Cô híp mắt, cố gắng nhớ lại xem mình đã gặp anh chàng có khuôn mặt vui tai vui mắt này ở đâu, đột nhiên cô giật nảy mình, người này không phải là Phó thị trưởng Cố, người mà khiến đám phụ nữ có chồng phải điên cuồng đây sao?
Chú già cũng thịnh hành mốt giả bộ non nớt à? Đã lớn tuổi rồi mà còn đeo kính đen! Hơn nữa, không phải anh ta nên giữ gìn hình tượng của mình à, sao tự dưng lại buông tóc xuống thế kia! Thương Tịnh hoàn toàn không muốn truy cứu, đành vô liêm sỉ tự mắng thầm trong lòng.

⬅ Trước Tiếp ➡