Chu Trì nhận điện thoại với nét mặt đau khổ, cậu ta vốn cảm thấy cuộc sống đại học quá buồn tẻ nên đã đánh cược với đám bạn xấu, cậu ta đánh cược rằng mình liệu có thể qua lại khoảng 3 tháng với một người phụ nữ trưởng thành đang trong độ tuổi phù hợp để kết hôn hay không, đồng thời, xong xuôi cậu ta có thể thành công rút lui mà không bị ép hôn. Cậu ta chỉ định trêu chọc mẹ một chút thôi, ai dè, mẹ và chị lại mời cái vị tượng Phật kia xuất đầu lộ diện. Khi cậu ở Hoàng Thành đã từng nghe nói về "công lao vĩ đại" của ông anh rể mình trước kia rồi, nhân vật như vậy đơn giản chỉ có trong truyền thuyết, dù bây giờ cậu gọi anh ấy một tiếng "anh rể", nhưng vẫn cứ..... run sợ.
Trưa chủ nhật, Chu Trì tới quán cà phê hẹn gặp mặt thì trông thấy Cố Thùy Vũ đã ở đó rồi. anh để tóc một cách tự nhiên, đeo kính đen, mặc một bộ âu phục thoải mái, ngồi cạnh cửa sổ, nhàn nhã lật tờ báo, dáng vẻ tao nhã, ung dung khiến cho phái nữ trong quán không ngừng phải liếc mắt nhìn, Chu Trì hâm mộ, thở dài, bản thân cậu ta lúc nào mới có thể trở thành một người đàn ông chuẩn mực như anh đây.
"Anh rể" Cậu cung kính gọi.
Cố Thùy Vũ ngẩng đầu, nhìn cậu em rể: "Tới rồi à?"
"Vâng"
"Uống gì thì tự mình gọi đi"
"Vâng, được" Cậu ta có chút khẩn trương, ngồi vào vị trí đối diện anh.
Cố Thùy Vũ nhướng mày nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của cậu ta, không khỏi bật cười: "Cậu ngồi bên đó làm gì? Không phải lát nữa cô bé kia sẽ ngồi đó sao?" Cũng không trách được tại sao nhà Chu Vân lại yêu thương cậu ta tới vậy, Chu Trì có một gương mặt nhìn rất trẻ con, dù đã lên đại học rồi, cậu chàng vẫn chẳng khác gì đứa bé.
Chu Trì vội vàng chuyển qua ngồi cạnh anh, vừa gọi một cốc cà phê thì nghe thấy tiếng chuông cửa thanh thúy vọng tới, cậu ta quay lại nhìn thì thấy có hai cô gái trang điểm nhẹ bước vào.
Đó chính là Thương Tịnh và bạn thân của cô, Hứa Oánh Oánh, cô ấy bị cô kéo đi cùng tới buổi hẹn này. Lúc bước vào quán cà phê, Hứa Oánh Oánh vẫn còn lẩm bẩm: "Sao trẻ thế mà đã muốn xem mặt rồi"
"Trời, cậu cũng biết tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình là nhân lúc tuổi còn trẻ thì phải tìm khẩn trương" Hơn nữa, hiện tại cô thường ở trong quân đội nên cũng chỉ có thể dựa vào con đường xem mặt này thôi. Thương Tịnh nhìn ngang nhìn dọc, trông thấy ám hiệu trước mặt Chu Trì – một chiếc máy bay bằng giấy, mắt cô sáng lên, ông trời đúng là ưu ái cô mà!
Cô vui mừng khấp khởi đi tới trước mặt Chu Trì, "Chào anh, tôi là Thương Tịnh"
Chi Trì đã sớm quan sát cô, mặt mũi ổn, ăn mặc ok, giọng nói trong trẻo, lanh lợi, cậu ta có phần vui mừng ngoài ý muốn, "Chào em, tôi là Chu Trì"
Cố Thùy Vũ không có việc gì làm bèn ngẩng đầu liếc mắt nhìn, dường như anh nhớ tới chuyện gì nên nhíu mày, cô gái này, không phải là cô nàng anh gặp ở mộ cổ lần trước hay sao?
Đợi hai cô gái ổn định chỗ ngồi, Chu Trì giới thiệu qua Cố Thùy Vũ, "Đây là anh rể tôi"