⬅ Trước Tiếp ➡
Nhóm thanh niên trí thức cả trai lẫn gái bắt đầu đi làm việc, bọn họ mới tới đội trại mấy tháng trước, chưa người nào làm quen việc nhà nông cả, cho dù là các nam thanh niên trí thức thì mỗi ngày cũng chỉ làm được năm sáu mét.
Thật vất vả chịu đựng qua mùa hè nóng bức, nhưng trước mắt là tháng 9, uy lực của nắng gắt cuối thu không giảm đi chút nào.
Mới làm trong chốc lát đã mồ hôi đầy đầu, bỏ mũ xuống ngồi dưới bóng cây hóng mát.
“Mọi người muốn uống nước không? Tôi lấy nước tới đây cho mọi người.” Một cô gái tuổi trẻ đội mũ rơm cười khanh khách xách một xô nước đi tới.
nan Là Trương Lị Lị mới trọng sinh trở về.
Nhóm thanh niên trí thức vậy tới uống nước.
“ Trương Lị Lị , cô trắng lên không ít.”
“ Trương Lị Lị , cô thật cần mẫn.”
“Cảm ơn nước của Lị Lị nhé.”
Làn da Trương Lị Lị ngăm đen, dung mạo cũng chỉ có thể nói là thanh tú, sau khi trọng sinh trở về, cô ta bắt đầu chú ý chống nắng, che bản thân mình kín mít, gần đây trắng lên không ít.
“Lị Lị…” Trong đó có một nam thanh niên trí thức đeo kính tên Hà Lượng nhìn Trương Lị Lị muốn nói lại thôi.
Trước đó Hà Lượng Và Trương Lị Lị rất ái muội, bọn họ gần như đã là một cặp đang lén lút, mà đời trước tên thanh niên trí thức tra nam vứt bỏ Trương Lị Lị chính là Hà Lượng .
Sau khi Trương Lị Lị trọng sinh, điều đầu tiên cô ta làm là phân rõ quan hệ với Hà Lượng , không ái muội với gã nữa.
Mà Hà Lượng vẫn muốn ở bên nhau với cô ta, vẫn có ý đồ dây dưa với cô ta, Trương Lị Lị Không chê phiền lụy đối với gã.
Ánh mắt Trương Lị Lị đặt ở trên người Khương Yến Đường .
“Mọi người xem kìa, kia không phải là Tô Hiểu Mạn sao?”
Một người nam thanh niên trí thức chỉ vào một góc kêu lên, một câu này của hắn, hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người, không ít người nhìn theo phương hướng hắn ta chỉ, chỉ có mỗi Khương Yến Đường vẫn cúi đầu uống nước.
Tầm nhìn giữa đồng ruộng cực kì trống trải, trong rừng từng trận tiếng chim hót, một cô gái trẻ tuổi cầm theo giỏ tre đi ở đường nhỏ bên bờ ruộng đi tới phía chân núi, cô mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, bím tóc thắt rũ bên vai trái.
Khi gió thổi qua, quần áo dính sát vào trên người cô, phác họa ra dáng người lả lướt hấp dẫn, vòng eo thon mảnh khảnh chỉ một cánh tay vẫn có thể ôm hết.
Bên đường không ít người dừng lại công việc trong tay.
“Đó là Tô Hiểu Mạn?”
“Không phải mấy ngày trước còn đòi sống đòi chết sao? Sao mà hiện tại lại trở nên xinh đẹp như vậy?”
“Như thể thay đổi một người khác vậy.”
Tạ Minh Đồ đang làm cỏ nghe được động tĩnh xung quanh, lúc quay đầu trùng hợp thấy Tô Hiểu Mạn đang đi tới, lưỡi hái trong tay suýt nữa cầm không vững.
Trong đầu không tự giác nhớ lại lúc ban đêm tiếng hít thở rõ ràng và và mùi hương nhẹ nhàng kia…
Anh định thần lại, cúi đầu dời tầm mắt đi, mím môi nắm chặt lưỡi hái trong tay.
Anh cả nhà họ Tô, cũng là anh trai Tô Hiểu Mạn cũng ở đây, anh buông quốc xuống, cao hứng nói “Hiểu Mạn nhà ta càng ngày càng xinh đẹp.”
ANh không khỏi gật đầu, tự hào mà nói “Đó là em gái tôi ”
Vợ anh Tô đứng ở bên cạnh hừ một tiếng, vợ anh cả hừ một tiếng, cô ta đã sớm không đối phó được cô em chồng xinh đẹp này nữa, người cũng đã gả đi rồi, cha mẹ còn để lão tam đưa canh cá đưa đường qua đó.
Có người huýt sáo một tiếng.
“Tạ Cẩu Tử thật đúng là có phúc, cô gái xinh đẹp như vậy gả cho anh ta.”
“Nếu biết trước vậy tôi sẽ nhảy xuống nước đi cứu cô ấy.”
“Loại chuyện tốt này sao không rơi xuống trên đầu chúng ta nhỉ?”
“Cậu nằm mơ đi thôi, cậu cho rằng mình là thanh niên trí thức Khương hả?”
⬅ Trước Tiếp ➡