Chờ khi hắn tập trung nhìn lại, Tạ Minh Đồ đã lại giữ bộ dạng mềm yếu trầm mặc như mọi khi.
Mạc lão tam nhổ một bãi nước bọt trên mặt đất.
“Cưới một người phụ nữ lả lơi ong bướm, người phụ nữ Tô Hiểu Mạn kia sớm hay muộn gì cũng bỏ đi cùng người đàn ông khác.”
“Người phụ nữ xinh đẹp như vậy, ngủ một ngày cũng có lời.”
Ở đội sản xuất thanh niên trí thức, có ba nam thanh niên trí thức và hai nữ thanh niên trí thức mang dụng cụ ra khỏi cửa.
“Tô Hiểu Mạn kết hôn? Không nghĩ tới cô ta thật sự gả tới nhà họ Tạ.”
“Mấy ngày nay cũng xem như thanh tịnh, cô ta cũng không dây dưa tới đây nữa.”
“Cô gái Tô Hiểu Mạn đó, lớn lên có xinh đẹp thế nào, cũng vẫn kém so với các cô gái trong thành phố, không có chút văn hóa nào cả, thế mà còn muốn trèo cao lên thanh niên trí thức Khương?”
“Thư tình cô ta viết buồn cười chết người, một nửa toàn là lỗi chính tả, xiêu xiêu vẹo vẹo, tới cả tên của thanh niên trí thức Khương cũng viết sai mất ha ha ha, cô ta còn không biết xấu hổ mà dây dưa với thanh niên trí thức Khương.”
Hai người nữ thanh niên trí thức trong đó nói chuyện tương đối cay độc, dùng ngôn từ hung hăng mà phê bình chê bai Tô Hiểu Mạn tới mức thương tích đầy mình, mà nam thanh niên trí thức bên cạnh cũng phụ họa vài tiếng.
Tô Hiểu Mạn rất xinh đẹp, thanh niên trí thức Khương không để cô vào mắt nhưng mấy người thanh niên trí thức khác, hoặc ít hoặc nhiều vẫn có chút tình ý với cô.
Nhưng mà Tô Hiểu Mạn gióng trống khua chiêng lưu luyến si mê thanh niên trí thức Khương, những người đàn ông khác đều coi thường cô, bởi vậy các thanh niên trí thức khác đều có chút ý tứ với cô, nhưng cũng chưa dám biểu lộ ra bên ngoài.
Đoàn người bọn họ gặp được Khương Yến Đường cùng người nằm đối diện giường hắn là Lâm Bạch Tuấn , gọi hai người bọn họ cùng đi làm việc.
Trong đó có người thanh niên trí thức họ Tưởng trêu trọc Khương Yến Đường, “Thanh niên trí thức Khương, Tô Hiểu Mạn kết hôn rồi, cậu có cảm thấy tiếc hay không?’
“Tuy rằng trình độ văn hóa của Tô Hiểu Mạn thấp, lại là một cô gái ở nông thôn, nhưng mà lại rất xinh đẹp, tay nghề cũng không tồi, bánh cô ấy làm ra rất thơm ngon.”
Lúc trước Tô Hiểu Mạn theo đuổi Khương Yến Đường , lâu lâu sẽ làm đồ ăn mang tới đây, tay nghề của bản thân cô không tệ, lại vì lấy lòng người mình thích nên làm thức ăn vô cùng xuất sắc.
Điểm của thanh niên trí thức ở trong nhóm thanh niên trí thức, thay phiên nấu cơm nấu thức ăn, lương thực của bọn họ không nhiều lắm, tay nghề nấu ăn lại giống nhau, ngày thường chẳng có thứ gì ngon mà ăn.
Cho dù mấy người nữ thanh niên trí thức không thích Tô Hiểu Mạn thì có đôi khi họ vẫn chờ mong cô tới đây, bởi vì đồ vật cô đưa cho Khương Yến Đường, Khương Yến Đường cho dù không ăn, cũng sẽ mang tới chia cho mấy người bọn họ.
Có chút người đi ăn ké, cũng ăn ké thành thói quen.
“Đáng tiếc, về sau cô ấy sẽ không đến cho đồ nữa.”
“Tiếc thì anh mau cưới cô ta về đi?”
“Thôi khỏi, người mà người ta tâm tâm niệm niệm là thanh niên trí thức Khương, cho dù hiện tại có kết hôn, vẫn sẽ nhớ thanh niên trí thức Khương sao, tôi không muốn đội nón xanh đâụ”
Khương Yến Đường có bộ dáng đoan chính trắng nõn, dáng người loại trung đẳng, ở trong đám thanh niên trí thức là kẻ xuất sắc nhất, lại là loại diện mạo người làm văn hóa mà các cô gái trẻ tuổi thích nhất, cách nói chuyện thanh nhuận ôn hòa, ở nhóm thanh niên trí thức rất được hoan nghênh.
Người khác đều nói trên người anh ta có hơi thở của các nhà giáo thời xưa, rất là nho nhã mê người.