⬅ Trước Tiếp ➡
Dưới thuật thôi miên của cô thì không có lời nói dối, cho nên lời mà Phong Quyết vừa nói là lời chân thật từ đáy lòng.
Mặc dù tất cả mọi người trong nhà họ Cố đều cho rằng Phong Quyết là kho máu nhỏ của cô, máu của cậu đều là của cô, nhưng mà, thậm chỉ là Phong Quyết cũng cho rằng như vậy sao? Chỉ có thể nói là, nhà họ Cố tẩy não cũng quá triệt để quá đi mất?
Chỉ có điều nghe Phong Quyết nói không hận cô thì cô vẫn nhẹ nhàng thở phào một hơi. Không bị hắc hóa thì tốt.
Hắc hóa dùng để chỉ những nhân vật sau một thời gian chịu đựng khổ sở, có thể là bị vu oan giá họa, người khác hãm hại đến mức không thể nhẫn nhịn được nữa, vì thế họ cần phải “ác” lên để bảo vệ bản thân mình và trả thù.
Sau đó Cố Dạng bỗng nhiên đưa tay lên chạm vào đầu cậu, thấy thần sắc của cậu khôi phục lại tỉnh táo, dương như còn chút dáng vẻ ngây thơ, trên mặt Cố Dạng lộ ra một cụ cười nhàn nhạt “Vừa rồi trên đầu cậu có dính gì đó, tôi giúp cậu phủi đi.”
Phong Quyết ngoan ngoãn nói “Cảm ơn chị.”
“Đi thôi, đi dạo với tôi.”
Cố Dạng đi ở phía trước, bước đi nhẹ nhàng. Cô quyết định từ giờ trở đi cô sẽ bù đắp cho kho máu thật tốt, không để cho cậu hắc hóa nữa.
Phong Quyết đi theo sau lưng Cố Dạng, con ngươi trong veo như cửa sổ đón nắng sớm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ngoan ngoãn. Nhưng mà sau bàn tay giấu sau lưng thì lại bị móng tay bấu ra máụ
Cố Dạng và Phong Quyết đi vào cửa hàng mua sắm, cô vẫn luôn nghĩ đến chuyện đền bù cho Phong Quyết, thế là cô thấy cái gì cậu cần dùng thì đều mua mua mua cho cậụ
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha <3
Cái gì mà quần áo, giày, đồng hồ, điện thoại… đều thay mới cả, hàng xa xỉ cũng mua cho cậu không ít, thậm chí còn mua cho cậu mấy bộ ‘5 năm ôn thi, 3 năm thi thử’ nữa.
Năm năm ôn thi, ba năm thi thử thường được gọi tắt là 5.3, là cuốn sách do tác giả Khúc Nhất Tuyến, nội dung chủ yếu là tóm tắt kiến thức, phân tích đề thi đại học, dự đoán đề thi đại học.
Dường như đều là Cố Dạng mua đồ rồi tính tiền, Phong Quyết chỉ lo đi theo xách đồ một cách bất đắc dĩ.
Sau mấy tiếng đồng hồ, lúc đi thang máy từ trên tầng cao của tòa nhà xuống dưới, đồ đạc đã đè cong lưng của thiếu niên.
Hai tay Phong Quyết xách đầy đồ đến nỗi tê rần, sau lưng còn đeo một cái túi đựng đầy ắp, gần như là một mình cậu đã chiếm hết cái thang máy, rõ ràng là giống như một cái kệ hàng.
Sau khi mua mua mua thì cả người Cố Dạng cảm thấy rất sảng khoái, nhưng mà đến khi cô quay đầu lại nhìn Phong Quyết, rồi lại nhìn hai tay trống trơn của mình thì cô xấu hổ ho nhẹ một tiếng, sau đó vươn tay ra với cậu “Đưa đồ bên tay trái tôi cầm cho.”
Giọng nói của Phong Quyết trong trẻo và dịu dàng “Không cần đâu chị, tôi xách được rồi.”
“Cô gái nhỏ à, cậu bạn trai này đối xử với cháu tốt quá, phải cố mà trân trọng đấy.” Một người phụ nữ trung niên đối diện cười nói với hai người.
Cố Dạng có ý muốn giải thích vài câu, nhưng mà thang máy lại dừng lại vào ngay lúc này, người cũng đi hết, cũng không cần phải giải thích nữa.
Cố Dạng nhìn Phong Quyết xách nhiều đồ như vậy, ít nhiều gì cô cũng có cảm giác tội lỗi. Từ đầu cô định bù đắp cho người ta, cuối cùng ngược lại còn để cho người ta làm lao động tay chân nữa.
Hơn nữa, cũng toàn là đồ mà cô lựa chọn theo sở thích của bản thân, cô cũng không hỏi xem cậu có thích hay không…
Sau khi ra khỏi trung tâm thương mại, Cố Dạng hỏi “A Quyết, cậu thích ăn gì? Lần sau tôi mua thêm cho cậụ”
⬅ Trước Tiếp ➡