⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Dạng biết Cố Cần và đàn em có chuyện cần bàn nên cô rất biết điều, ăn chực xong thì dẫn theo Phong Quyết đi trước.
Tô Dã thu hồi lại tầm mắt, nhìn về phía Cố Cần ở đối diện “Lão Đại, tình tình của cái cô Cố Dạng đó rất khác với những gì bọn em điều tra được.”
Mặc dù trên bàn ăn cậu ta gọi một câu rồi một câu ‘tiểu tiên nữ’ rồi lại ‘em gái’, nhưng mà thực tế thì cậu ta vẫn nhìn chằm chằm vào cử chỉ và hành vi của Cố Dạng.
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha <3
Cậu ta cảm thấy, tiểu tiên nữ có ánh mắt sạch sẽ như thế không giống như là con nhỏ giả tạo mà Kỷ Lâm Bạch nhắc đến.
Cố Cần không nói tiếp chuyện này, mà là nhẹ nhàng lắc ly rượu rồi hỏi sang chuyện khác “Bên kia xử lý như thế nào rồi?”
Tô Dã biết Cố Cần đang hỏi đến chuyện gì, sắc mặt cậu ta trở nên nghiêm túc hơn “Lão Đại cứ yên tâm, trong thời gian ngắn bọn họ sẽ không điều tra được vật đó ở Cẩm Thành đâụ”
Nói xong thì cậu ta lại tâng bốc Cố Cần “Vẫn là Lão Đại thông minh cơ trí, những kẻ ngu xuẩn kia sẽ không bao giờ tưởng tượng được Lão Đại sẽ đến Lương Thành trước để tập hợp bọn họ lại, sau đó lại xuất hiện trước mặt Cố Triệu Minh, làm cho Cố Triệu Minh nghi ngờ thân phận của chị, từ đó lợi dụng thân phận thiên kim thật của nhà họ Cố mà quang minh chính đại đến Cẩm Thành .”
Cố Cần dựa nghiêng bên cửa sổ “Cũng không gạt được tất cả mọi người, vị kia của nhà họ Tiêu không phải là cũng đến Cẩm Thành rồi đó sao? Chỉ có điều cho dù là hắn ta đến thì cũng chỉ có thể là đến một chuyến trắng tay mà thôi.”
Tô Dã hơi kinh ngạc, không ngờ rằng vị kia mà cũng đích thân đến đây, chỉ có điều nghe Cố Cần nói thế thì nhẹ nhàng thở ra, cười ha hả nói “Lão Đại nói rất đúng, cuối cùng thì vật kia chắc chắn là vật trong bàn tay Lão Đại thôi.”
Ra khỏi Cẩm Ương Hiên, Cố Dạng nhìn mu bàn tay của Phong Quyết đầy những vết kia thì trong lòng cảm thấy rất tội lỗi.
Nguyên thân thường lợi dụng bệnh máu khó đông của mình để hãm hại người khác, mỗi lần chảy máu thì đều muốn Phong Quyết truyền máu cho cô, thậm chí có đôi khi còn cố ý bị thương rồi giày vò Phong Quyết nữa.
Bởi vì nguyên nhân nhà họ Cố nhận nuôi Phong Quyết cho nên Phong Quyết chưa từng có sự oán trách đối với những chuyện này, cậu vẫn luôn tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời.
Cố Dạng cảm thấy, như thế thì là do Phong Quyết quá mức đơn thuần lương thiện, hoặc là nói cha giấu rất kỹ.
Nếu là vế trước thì cô sẽ cho cậu nhiều sự ấm áp hơn, nhiều sự quan tâm hơn, nhiều sự yêu thương hơn, thì rất dễ dàng bì đắp được những chuyện trước kia. Nhưng mà nếu là vế sau thì mười ngón tay của cô sẽ nguy hiểm.
Cố Dạng đi trên đường có trồng cây ngô đồng ở hai bên đường, ánh nắng xuyên qua cành lá, vô số tia sáng ấm áp chiếu lên tà váy màu trắng của cô, lúc gió hè thổi đến, tia sáng lay động rồi chợt tắt.
Bỗng nhiên, cô quay đầu nhìn về phía Phong Quyết ở sau lưng, nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu, giọng nói nhẹ nhàng mà chậm rãi “A Quyết à.”
Phong Quyết ngước mắt lên đối diện với ánh mắt của cô, trong đôi mắt trong vắt phản chiếu hình ảnh thiếu nữ xen lẫn với hàng cây, người qua đường và mọi thứ bên đường dường như trở thành bối cảnh nền cho bọn họ.
Cố Dạng đến gần cậu, nhẹ giọng hỏi “A Quyết, từ nhỏ đến lớn, tôi cố ý vô ý hại cậu phải truyền máu cho tôi vô số lần, cậu có hận tôi không?”
Sắc mặt của Phong Quyết như có chút ngây ngốc, cậu khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng “Không hận, máu của tôi… đều là của chị.”
Cố Dạng hơi ngạc nhiên, cũng có chút một lời khó nói hết.
⬅ Trước Tiếp ➡