... Yếu điểm này ở đâu?
Sáng sớm ngày thứ ba, U Nhiệm đúng giờ tới kiểm tra thành quả.
Cả trai lẫn gái trần trụi cũng đã mất trí, điên cuồng giao phối như những con thú.
U Nhiêm ngửi khí vị trên người bọn họ, vô cùng thất vọng, mở ra mồm to như bồn máu, một ngụm một cái ăn hết toàn bộ.
Tu sĩ không có linh lực, giống như cá nằm trên thớt.
Sở Nhược Đình ốc còn không mang nổi mình ốc, chỉ có thể trơ mắt nhìn La Phương Nhi bị gãy thành hai đoạn trong miệng U Nhiệm.
Trên răng nanh U Nhiêm còn treo ít thịt nát. Nó ợ một cái phun xương cốt vào đống cốt bên cạnh, nhìn hài cốt, phẫn nộ nói: "Toàn là đám nhân tu vô dụng, đã qua ba ngày, một người cũng không thụ tinh được."
Nói xong, nó mới phát hiện còn có hai người ngồi trong góc.
Mắt nam tu nhắm chặt, mồ hôi chảy ròng trên trán. Hiển nhiên hắn đã trúng thôi tình, lý trí đang trên bờ vực sụp đổ.
Khác với hắn, nữ tu ngồi nghiêm chỉnh, sắc mặt như thường.
U Nhiệm sống ba trăm năm, đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy có người không chịu ảnh hưởng. Nó vòng quanh Sở Nhược Đình, hỏi ra vấn đề giống Du Nguyệt Minh.
Sở Nhược Đình cũng đáp như trước.
- Nhiệm vươn đuôi, cuốn mạch đập trên tay nàng, phát hiện trong cơ thể nàng quả thật có Xích Tùng Cổ, lúc này mới tin.
Nó đem hy vọng đặt lên người Sở Nhược Đình và Du Nguyệt Minh, phun lưỡi, thân thể vặn vẹo, nói với Sở Nhược Đình: "Ngươi xem, hắn sắp kiên trì không được. Nếu ngươi không giao phối với hắn, có khả năng hắn sẽ giống hai tên đạo sĩ ngu ngốc kia, nổ tan xác mà chết."
Du Nguyệt Minh đột nhiên mở mắt ra, trong mắt giăng đầy tơ máu, lại vẫn như cũ không giảm kiêu căng: "Cho dù ta chết, cũng tốt hơn bị con súc sinh nhà ngươi thao túng!"
"Nó mạnh hết đà, tính tình còn không nhỏ a!"
U Nhiệm hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Sở Nhược Đình, dường như đã nghĩ ra gì đó. Nó không có ý tốt lắc lắc cái đuôi, "Nga, ta biết rồi, thì ra là do người chê nàng xấu? Một người có tu vi ở Kim Đan hậu kỳ, thế nhưng không nhìn ra nàng dùng Dịch Dung Đan?"
Sở Nhược Đình thầm nói không ổn.
Ngay sau đó, nàng cảm thấy một luồng gió tanh ập tới, nàng đưa tay lên che mặt, nhưng đã chậm.
Sợi tóc bị thổi loạn, che khuất nửa gương mặt nàng. Sở Nhược Đình vươn tay, vuốt sợi tóc ra sau nhĩ tai, lộ ra đôi mắt được ánh sáng Dạ Minh Châu chíu vào tựa như một vũng nước trong đầy ánh sao rực rỡ, ôn nhu chớp chớp. Da thịt trắng tinh như ngọc, hai má như nguyệt sinh ra, nhu tình xước thái, kiều nhu uyển chuyển, diễm sắc tuyệt trần.
Đến Du Nguyệt Minh đã nhìn quen sắc đẹp, cũng bị chấn động không thôi.
U Nhiễm cười ha ha, lại một lần nữa phun ra thôi tình hương vào huyệt động, cõi lòng đầy chờ mong nói: "Chỉ còn lại hai người các ngươi, đừng làm ta thất vọng a, hy vọng có thể nhìn thấy các người sinh và trứng cho ta."
Nói xong, nó kéo cái đuôi theo uốn lượn rời đi.
Trong động khôi phục yên tĩnh.
Du Nguyệt Minh mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không dám lại nhìn Sở Nhược Đình thêm một cái.
Chẳng trách nàng muốn dùng Dịch Dung Đan, nếu không tư sắc xuất chúng như vậy, tu vi lại không cao, sợ là sẽ gặp không ít trắc trở.
Sở Nhược Đình bị U Nhiệm vạch trần dung mạo đáy lòng rất khó chịu, nhưng cường giả vi tôn, nàng cũng không thể làm gì khác. Kế sách bây giờ là tạm thời kéo dài càng lâu càng tốt, để nỗ lực suy nghĩ yếu điểm của U Nhiệm
đâu.
Đôi mắt nó? Hay ở bảy tấc?
Sở Nhược Đình nhíu mày trầm tư, Du Nguyệt Minh bên cạnh lại kiên trì không được nữa, trong miệng "Phốc" phun ra một ngụm máu tươi, dọa Sở Nhược Đình hoảng sợ.
Nàng quay nhanh đến chỗ hắn, "Du Thiếu Chủ, ngươi không sao chứ?"
Du Nguyệt Minh rất có sao.
Linh lực hắn không có, dưới tác dụng cực mạnh của thôi tình hương, pháp bảo phòng ngự đã không còn tác dụng. Miễn cưỡng chỉ chống đỡ được ba ngày, sợ là sẽ giống hai đạo sĩ kia, thất khiếu đổ máu mà chết.
"Sở đạo hữu." Du Nguyệt Minh từ trong lòng lấy ra một chiếc nhẫn ngọc màu tím, hơi thở hắn mỏng manh, "Đây là tín vật của ta, đợi sau khi ta ngã xuống, người mang vật này đến Du Thị ở Bắc Lộc, nói.. nói với gia tộc ta đừng báo thù cho ta!"
Ngay khi tiếng cuối cùng vừa dứt, thân thể cũng đi theo lung lay muốn ngã xuống đất.
nu0
Sở Nhược Đình tay mắt lanh lẹ, một tay đỡ bờ vai rộng của hắn lay động, "Du Thiếu Chủ?"
Nếu là bình thường, kẻ nào đụng vào Du Nguyệt Minh một cái, nhất định hắn sẽ chém đứt tay đối phương. Nhưng lúc này tình dục đã nảy lên, trong đầu toàn là hỗn loạn, bất chấp việc nhỏ không đáng kể này.
". Là ta học nghệ không tinh, tự nên như thế." Dáng vẻ này của Du Nguyệt Minh thực sự là chuẩn bị bỏ mình.
Cảm xúc Sở Nhược Đình cực kỳ phức tạp.
Nàng nhìn khuôn mặt ửng hồng của nam tử anh tuấn, sâu thẳm trong đáy mắt phảng phất nhìn xuyên qua hắn đến một chuyện khác. Nàng nghĩ gì đó, bỗng nhiên mỉm cười: "Du Thiếu Chủ, cảm ơn người đã cứu mạng ta."
Du Nguyệt Minh cười khổ: "Chỉ là một cái nhất tay dùng Hỏa quyết mà thôi."
Sở Nhược Đình không nói gì.
Nàng không phải nói những con sâu ở hẻm núi.
Mà là nói đời trước, hắn tùy tay bấm ra một viên linh thạch kia.
Chỉ một viên linh thạch, đã làm cuộc sống chật vật của nàng có một tia hy vọng.
Nghĩ đến đây, Sở Nhược Đình bỗng ghé sát vào tai hắn, nhỏ giọng nói: "Thật không dám giấu giếm, ta đã tìm được biện pháp giải quyết U Nhiễm, rất cần Thiếu Chủ phối hợp."
Nữ tử nhả khí như lan, âm sắc trong trẻo như nước suối chảy, Du Nguyệt Minh đã chịu đủ tình dục tàn phá, bụng dưới lập tức căng cứng lên.
Hận không thể, hận không thể xé nát xiêm y nàng..
Du Nguyệt Minh hơi cong chân, che giấu cột trụ bồng bột kiên quyết. Hắn cắn chót lưỡi, miễn cưỡng bảo trì chút thanh tỉnh, "Biện pháp gì?"
"Ba ngày trước, ta phát hiện U Nhiêm trộm tới ngoài huyệt động rình coi bọn họ giao hợp. Chờ lát nữa. Thiếu chủ hãy học theo ta, đây là phương pháp song tu có thể làm tu vi ngươi tăng lên, chờ hai ngày sau tăng đến Kim Đan đại viên mãn. Đến lúc đó ngươi thúc giục pháp bảo, tu vi áp chế thôi tình của U Nhiêm, giết nó một cái trở tay không kịp!". Quyển thứ hai trong ( Mị Thánh Quyết + có một đoạn khẩu quyết song tu, khi giao hợp luyện lên, nam nữ đều có thể tụ linh đề khí.
Nói xong, Sở Nhược Đình đánh bạo thoát xiêm y hắn, Du Nguyệt Minh lại một cái tát đánh bay tay nàng, nhíu mày nói: "Ngươi dơ!"
Sở Nhược Đình như bị sét đánh, người nhất thời cứng đơ.
Do..
Nàng đã lâu không nghe được từ này.
Chỉ có đời trước lúc cõng bêu danh dâm phụ, mới tùy thời tùy lúc bị người mắng dữ. Nghĩ lại, bây giờ nàng cũng không phải xử nữ, Du Nguyệt Minh là thiên chi kiêu tử, ghét bỏ nàng dơ, có gì là không đúng đâu?
"Xin lỗi." Sở Nhược Đình rút tay về, nhắm mắt, đem nước nóng hổi dưới mắt nuốt trở vào.
Nàng nói: "Du Thiếu Chủ tình nguyện chết một cách sạch sẽ, cũng không muốn chạm vào thân mình dơ bẩn của ta, phần dũng cảm này, tại hạ thập phần kính nể."
Lúc này Du Nguyệt Minh mới phản ứng lại nàng hiểu sai ý hắn.
Đáy lòng hắn hoảng hốt, vội giải thích: "Ta không có ý này!" Hắn phủi bụi đất dính trên đầu ngón tay nàng, mới nói: "Ý ta là nói ngón tay người dơ, chứ không phải nói người dơ!"
Du Nguyệt Minh đã quen tự phụ, ra cửa trước hô sau ủng, ăn mặc ngủ nghỉ đều không được nhiễm một hạt bụi nhỏ. Đã nhiều ngày trong sơn động do hề hề, với thói ở sạch của hắn chịu đựng đến bây giờ đã là quá sức rồi. Nên khi nhìn đến đầu ngón tay Sở Nhược Đình, hắn theo bản năng tránh né, không ý thức được lời mình nói sai
rồi.
Thấy nữ tử nhẫn nuốt nước mắt ủy khuất, bỗng dưng Du Nguyệt Minh cảm thấy trong lòng rất hổ thẹn.
Nàng chỉ là muốn cứu hắn mà thôi, có gì sai.
Quon
"Ta không phải ghét bỏ Sở đạo hữu. Thật đó." Còn vì cho Sở Nhược Đình tin tưởng vừa rồi chỉ là hiểu lầm, hắn cắn răng một cái, chủ động duỗi tay, cởi đai lưng Sở Nhược Đình, "Sở đạo hữu, liền theo biện pháp của ngươi, chúng ta song tu đi."
Sở Nhược Đình ngạc nhiên chớp mắt một cái, thân thể bản năng muốn tránh, rồi lại cảm thấy cố tỏ vẻ. Trong lúc nguy cấp, mọi người đều là vì mạng sống. Nên nàng ở đó, nhắm mắt lại, lông mi run rẩy.
Áo váy lụa mỏng xanh đơn giản, đai lưng vừa cởi bỏ, liền rơi xuống, tầng tầng lớp lớp dừng trên mắt cá chân xinh đẹp của nàng. Nữ tử trần như nhộng, thân mình yểu điệu bằng cơ ngọc cốt, hồng anh nhỏ xinh đứng thẳng trên đỉnh núi tuyết, giống như đang chờ đợi người đến nếm thử. Giữa hai chân có một khe hở nhỏ, dính một ít chất lỏng, trơn bóng sáng lấp lánh.
Hầu hết Du Nguyệt Minh lăn lộn lên xuống, ôm nữ thể đang tỏa hương Mộc Lan vào lòng.
Thói ở sạch của hắn rất nghiêm trọng, huynh đệ trong tộc có rất nhiều cơ thiếp thành đàn thành phái, chỉ có hắn nhiều năm qua đến tay nữ nhân cũng chưa từng chạm qua.
Mặc dù người tu đạo sớm đã thanh tịnh, nhưng Du Nguyệt Minh vẫn bị tâm lý quấy phá, lúc nào cũng cảm thấy trên người những nữ tu đó có dơ bẩn, mùi hương trên người các nàng làm hắn ghê tởm.
Nhưng lúc này, Sở Nhược Đình mà hắn ôm trong lòng, làm chóp mũi hắn tràn ngập trong mùi Mộc Lan dịu nhẹ, một chút cũng không khó ngửi. Hắn thậm chí còn đem chóp mũi chôn sâu vào làn tóc đen dài của nàng, tham lam hít sâu liên tục.
_ Thật thơm!