Xuyên Sách – Nam Nhân Thu Hết Vào Lòng
Chương 18: U Nhiêm (hơi H)
⬅ Trước Tiếp ➡
Mười lăm người báo gia môn cho nhau.
Đội cùng bọn họ là Lưu Tinh Giáo, và năm tu sĩ mặc đạo bào tới cuối cùng là Đan Thần Cung.
"Có vẻ như những con dơi này trong một lát sẽ không bay đi." Đệ tử Đan thần Cung ra cửa rèn luyện, lần đầu tiên gặp phải tình huống này.
Người Lưu Tinh Giáo vẻ mặt buồn bã: "Chúng tôi đã chết mấy vị sư đệ."
"Chuyện này phải làm sao bây giờ?"
Mọi người đều nhìn về phía Du Nguyệt Minh, chờ hắn ra chủ ý.
Ai kêu hắn là Thiếu Chủ Du Thị Bắc Lộc.
Du Nguyệt Minh nhíu mày, tay phải cầm quạt xếp một chút một chút gõ lên lòng bàn tay, trầm ngâm một lát, hắn cố nén bỏ qua bệ đá dơ bẩn, đi vòng quanh rìa. Hắn vừa vặn nhìn ra một chút manh mối, liền nghe La Phương Nhi bên kia hỏi nữ tu kế bên: "Sở tỷ tỷ, tỷ nhìn ra cái gì sao?"
Sở Nhược Đình quỳ xuống, đưa tay lên xoa những đường nét hoa văn có vẻ lộn xộn trên bệ đá, mi tâm khẽ nhúc nhích.
Mọi người đều là cùng ngồi trên một chiếc thuyền, nàng không giấu diếm, nhẹ giọng nói: "Trên bệ đá này có trận pháp."
Nữ tử phấn y tên là Tiểu Hạ không khỏi giễu cợt: "Ngươi ở nơi nào ra vậy? Chủ tử nhà ta còn chưa nói chuyện, khi nào đến lượt người ở nơi này nói ẩu nói tả? Còn về trận pháp, ta tập trận nhiều năm như vậy, sao lại không thấy được có cái trận pháp nào ở đây?"
Sở Nhược Đình chỉ lạnh lùng nhìn nàng ta một cái.
"Thật là có trận pháp." Du Nguyệt Minh đột nhiên mở miệng.
Hắn là tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, có thể nhìn ra trên bệ đá có trận pháp không có gì là bất ngờ, nhưng Sở Nhược Đình chỉ là một nữ tu Trúc Cơ kỳ vậy mà cũng nhìn ra.
Tiểu Hạ bị lời nói chủ tử vả mặt, khóe miệng giật giật, vẻ mặt xanh trắng.
Du Nguyệt Minh suy nghĩ một chút, muốn nghe xem Sở Nhược Đình có biện pháp giải quyết gì, vì vậy hỏi: "Ngươi còn nhìn ra gì không?"
Sở Nhược Đình chỉ vào mặt đất thong dong đáp: "Cái thứ nhất là Thủy, thứ hai là Hỏa, thứ ba là Kim, thứ tư là Mộc, thứ năm là Thổ.. Đây là trận Ngũ Hành Vây Thần."
Du Nguyệt Minh gật đầu.
Hắn phân tích nói: "Không tồi. Xem ra những con dơi này đuổi chúng ta đến đây, là muốn dùng trận pháp vây khốn chúng ta. Nếu không thể nhanh chóng rời khỏi, sợ là chúng ta sẽ trở thành cá trong chậu."
Mọi người lập tức lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, "Mau phá trận a!"
Sở Nhược Đình cũng không phải là đột nhiên đối với trận pháp rõ như lòng bàn tay, mà là vì nàng hiểu được Quyển thứ hai của Ý Mị thánh quyết ) , bên trong tình cờ có một suy luận về sự hình thành cơ bản của trận Ngũ Hành. Hôm nay vừa vặn gặp phải, có thể thử giúp một tay.
Nàng nói với Du Nguyệt Minh: "Cho ta thêm ít thời gian, trận này có thể giải."
Thành thật mà nói, tuy trận Ngũ Hành Vây Thần chỉ là cơ bản, nhưng bên trong biến ảo cực kỳ phức tạp, trận Ngũ Hành trên bệ đá này còn khó hơn, Du Nguyệt Minh không dám bảo đảm hắn có thể giải. Vậy mà nàng nói "Có thể".
Đáy lòng hắn đối với Sở Nhược Đình quả thật lau mắt mà nhìn, khẽ vuốt quạt xếp: "Ngươi cứ thong thả thử xem."
Tiểu Hạ thấy Du Nguyệt Minh ôn hòa với một nữ tu vô cùng bình thường, đáy lòng không vui, đang muốn chế nhạo Sở Nhược Đình, Du Nguyệt Minh đã duỗi quạt xếp ngăn trở, lạnh lùng nói: "Không được làm phiền Sở đạo hữu."
Sở Nhược Đình bắt đầu suy đoán tìm kiếm mắt trận, mọi người nôn nóng canh giữ trên bệ đá.
Hai canh giờ trôi qua, những con dơi đó dường như phá tan được ngăn trở, có thể lọt vào bệ đá hai ba con, bị mọi người cùng nhau tiêu diệt. La Phương Nhi gấp đến nỗi đi lanh quanh, nhưng e ngại có mặt Du Nguyệt Minh ở đây, nàng và mọi người cũng không dám ra tiếng thúc giục.
Lại qua một canh giờ, Sở Nhược Đình rốt cuộc thở ra một hơi, vui mừng ra mặt: "Được rồi!"
Nàng đi đến rìa phía Tây Nam bệ đá, ở chỗ nào đó đánh vào một ít linh lực vào, trên bệ đá tròn bỗng nhiên nổi lên một cơn bão, và một vòng xoáy đen kịt xuất hiện. Những người cách lốc xoáy gần nhất, bay ngược ra ngoài, sau đó lại "Vèo vèo" bị vòng xoáy hút vào trong! Sở Nhược Đình muốn chạy trốn, nhưng đã không còn kịp rồi, toàn bộ mười lăm người chìm vào bóng tối.
Sở Nhược Đình mở mắt ra, duỗi tay không thấy năm ngón.
Nàng nhanh tay lấy từ trong túi trữ vật ra một viên Dạ Minh Châu, tức khắc xung quanh sáng lên, mười bốn người còn lại đang nằm tứ tung ngang dọc trên đất.
Đây là một hang động rộng lớn và bằng phẳng, trong huyết động thoang thoảng một mùi hương kỳ lạ. Hai bên vách tường xương trắng dày đặc, chất thành đống trùng trùng điệp điệp, Sở Nhược Đình nhìn đến nổi một tầng da
gà.
Nàng muốn vận linh lực ra khỏi chỗ này, nhưng phát hiện linh lực bị phong tỏa.
Qua thêm một nén nhang, Du Nguyệt Minh tỉnh dậy trước.
Hắn đột nhiên đứng lên, theo bản năng muốn thi triển Tịnh Trần Quyết, nhưng phát hiện triển không ra.
Sở Nhược Đình khụ hai tiếng nói: "Động này có kỳ quái, linh lực của chúng ta đã bị phong tỏa."
Biểu tình Du Nguyệt Minh có chút khó coi.
Hắn cúi đầu, tìm tìm kiếm kiếm trong túi trữ vật, lấy ra một thảm bay bằng tre bằng ngọc lạnh cao cấp, trải lên mặt đất, lúc này mới thật cẩn thận khoanh chân ngồi lên.
Sở Nhược Đình thấy hành vi này của hắn, trong lòng rỉ máu: Phí phạm của trời a! Đó chính là pháp bảo phi hành một ngày đi ngàn dặm a!
Du Nguyệt Minh "Xạch" xòe quạt xếp, quạt đi bụi bặm xung quanh, hỏi: "Sở đạo hữu, chuyện này rốt cuộc là sao?"
Sở Nhược Đình lắc đầu không biết, "Có lẽ là trong mùi hương có kì quái."
Sau nửa canh giờ, tất cả mọi người mới từ từ tỉnh dậy, đám người La Phương Nhi nhìn thấy hài cốt xung quanh, sợ tới mức thét chói tai ra tiếng.
"Tê tê."
"Tê tê."
Tiểu Hạ ôm một nữ tử phấn y khác bên cạnh, khủng hoảng nhìn xung quanh: " m thanh gì vậy?"
Giây tiếp theo, một con rắn khổng lồ thân to như cái thùng, từ trên đỉnh hang uốn lượn bò đến.
Toàn thân cự xà đỏ bừng, đôi mắt xanh lục, phun cái lưỡi đỏ tươi, nó vậy mà nói tiếng người: "Rất tốt, lần này đưa tới đều không tồi đâu!"
Du Nguyệt Minh đánh giá yêu thú này tu vi so với hắn không hơn không kém, giả vờ bình tĩnh, hỏi: "Là ngươi bắt chúng ta tới đây?"
Cự xà phun lưỡi, giọng nó vui vẻ: "Đúng vậy."
Nó đã kết luận những người này không thể chạy thoát, hất đuôi một cái, nói thẳng ra: "Bí cảnh chỉ có duy nhất một con U Nhiệm là ta, ta muốn có con nối dõi tông đường, cho nên chỉ có thể bắt các ngươi tới giúp ta đẻ trứng."
Đệ tử Đan Thần Cung kinh hô: "Ngươi.. Ngươi muốn chúng ta giúp thế nào?"
Đừng nói là mỗi ngày cùng nó giao hoan a!
Hầu như tất cả những nam nhân ở đây đều có chung suy nghĩ, có mấy người nhịn không được lấy tay che hạ bộ, sắc mặt xanh mét.
U Nhiệm phun phun lưỡi rắn, ánh mắt dừng trên người nữ tu, nó nói: "Mùi hương trong động này là tinh dịch của một con hùng Nhiệm đã qua luyện chế, bây giờ nó đã được nam tu hút vào trong cơ thể. Nam tu chỉ cần tìm nữ tu, bắn dương tinh vào trong người các nàng. Ba ngày sau, ai thuận lợi thụ tinh và trứng, ta liền thả người đó đi!"
Năm tên đệ tử Lưu Tinh Giáo cảm thấy nhiệm vụ này không khó.
Trong đó có một người mạnh dạn hỏi: "Nữ nhân đã thụ tinh trứng, cũng có thể tồn tại sau đó được thả có phải không?"
U Nhiêm nghiêng đầu rắn, nghĩ nghĩ, nó nói: "Các ngươi có thể cùng nhau rời khỏi."
Bọn người Lưu Tinh Giáo nhìn nhau, đã có chủ ý.
Đem những nữ tử ở đây đều làm qua một lần, chỉ cần có người thụ tinh là được.
Trong Đan Thần Cung có hai đệ tử thờ phụng Đạo giáo, bọn họ hai mặt nhìn nhau, giãy giụa nói: "Nếu như không thể sinh ra và trứng thì sao?"
Ánh mắt U Nhiệm lập loè, nhe răng nanh: "Vậy bị ta ăn luôn." Nói xong, nó liền dán vách động lững thững bò đi, bỏ lại một câu: "Tu sĩ nhân loại, chuyện tiếp theo mong các ngươi biểu hiện thật tốt nha."
U Nhiệm rời khỏi.
Nhưng tất cả mọi người đều biết, nó canh giữ ở cửa động, ai dám trốn, sẽ trở thành thức ăn đầu tiên của nó.
Trong hang động kín gió, mùi thơm ngào ngạt dường như càng ngày càng nồng hơn.
Mùi hương phong bế linh lực, cũng có tác dụng kích thích tình dục. Mọi người ăn sạch đan tránh độc trên người, nhưng cũng không tránh được, bị bắt lặp đi lặp lại hít mùi hương vào. Người Lưu Tinh Giáo dẫn đầu kìm nén không được, bắt lấy La Phương Nhi đang run bần bật bên cạnh kéo vào trong góc, bắt đầu hành sự.
La Phương Nhi lúc bắt đầu còn khóc thút thít, sau lại bị mùi hương thúc giục cũng lâm vào vui sướng, ân ân a a kêu lên. Bốn thị nữ bên người Du Nguyệt Minh, sớm đã động tâm với hắn, mượn cơ hội này liền muốn đi cởi đại lưng Du Nguyệt Minh. Nhưng Du Nguyệt Minh trong xương cốt có kiêu ngạo, không muốn chịu sự bài bố của yêu thú, quát lớn với thị nữ: "Tránh ra!"
Thị nữ cực kỳ ủy khuất, các nàng tu vị thấp, thực mau đã không chịu được, sôi nổi nhào vào ngực đệ tử Lưu Tinh Giáo và Đan Thần Cung.
Sở Nhược Đình diện mạo quá xấu, nên những nam tu này không thèm để ý tới nàng. Hai người đệ tử Đan Thần Cung không chịu phá giới, cắn răng đả tọa niệm Thanh Tâm Chú, nhưng thế tới của dục vọng rào rạt, bọn họ muốn cưỡng chế áp bách nhưng hiệu quả hoàn toàn ngược lại, hai người trước sau nổ tan xác mà chết.
Có vết xe đổ, bọn người Lưu Tinh Giáo liền hết sức tận lực mãnh làm nữ nhân dưới thân, nữ nhân cũng hết sức phối hợp.
Trong sơn động trình diễn đông cung sống đầy dâm mĩ, chỉ có Sở Nhược Đình và Du Nguyệt Minh là có thể bảo trì thanh tỉnh.
Du Nguyệt Minh là Thiếu Chủ Thế gia, có vô số pháp bảo trên người, mặc dù không có linh lực chống đỡ, nhưng cũng có thể tạm thời không chịu quấy nhiễu. Mà Sở Nhược Đình tu luyện K Mị Thánh Quyết ) , bản thân nàng đã là thuốc thôi tình lớn nhất, vì vậy ất kỳ dược vật khí vị ngoại giới gì cũng không thể gây ảnh hưởng cho nàng.
Ánh mắt Du Nguyệt Minh và Sở Nhược Đình chạm nhau, hai bên đều có chút xấu hổ.
Do dự một lúc, Du Nguyệt Minh vẫn chọn đi đến bên người Sở Nhược Đình, dò hỏi: "Tại sao ngươi không bị ảnh hưởng?"
Sở Nhược Đình sớm đã chuẩn bị tốt lý do thoái thác, "Trong người ta có cổ trùng, có thể là do lấy độc trị độc, ngược lại có lợi cho ta."
Khi hai người nói chuyện, âm thanh giao hợp bạch bạch bạch, tiếng thở dốc của nam nhân, và lãng kêu của nữ tử xung quanh, không dứt bên tai. Du Nguyệt Minh đỏ mặt, quay mặt đi chỗ khác mới nói: "Tu vi U Nhiệm và ta không phân cao thấp, nếu linh lực ta không bị phong bế, giơ tay đánh một cái, nói không chừng còn có thể chạy thoát."
Sở Nhược Đình cũng rất nôn nóng.
Chợt nàng nhớ ra trong sách hình như có nhắc tới U Nhiêm, nó ở bí cảnh tuy thập phần cường đại, nhưng có một yếu điểm trí mạng.
⬅ Trước Tiếp ➡