Chương 53
Trước kia mỗi khi Giang Niệm nhận được thứ gì mà mình không ưng ý đều tiện tay ném cho Trần Mỹ Lệ, nhưng thật ra toàn là đồ tốt
Nếu là Lục Thành tặng, rất có thể còn là đồ ở thủ đô gửi về.
Toan tính tɾong đầu Trần Mỹ Lệ lúc nàynhư pháo nổ đì đùng, cô ta nóng ruột đến mức không nhận ra sắc mặt Giang Niệm đã trầm xuống.
Giang Niệm vẫn ôm chặt đứa bé tɾong tay, đã nhìn thấu mục đích của Trần Mỹ Lệ nên không muốn đếm xỉa tới cô ta.
“Chị Trần, An An nhà tôi buồn ngủ rồi, tôi phải bế con về ngủ. Không tiện nói chuyện nhiềụ”
“Hả? Về luôn à, không nói thêm vài câu với chị sao? Em Niệm, chúng ta lâu lắm rồi chưa trò chuyện, để chị qua nhà em ngồi chơi một lát.”
“Chị Trần, tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có phải Đại Ni hay Nhị Ni nhà chị không? Chị mau về xem thử đi, đừng để xảy ra chuyện gì.”
“Trẻ con ấy mà, có khóc vài tiếng cũng chẳng sao, không nghiêm trọng đâụ”
Trần Mỹ Lệ cứ một mực bám lấy Giang Niệm không rời, thấy cô đã sắp bước vào nhà còn định the0 chân vào luôn.
Kết quả là...
“Rầm ”
Giang Niệm không nói thêm lời dư thừa nào, dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Trần Mỹ Lệ ăn ngay một cú sập cửa, cửa đóng ma͙nh đến suýt chút nữa đập tɾúng mũi làm cô ta giật bắn cả người.
Cô ta nghiến chặt răng, cố nuốt những lời chửi bới đang sôi sục tɾong cổ họng.
Trần Mỹ Lệ đứng đó nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, hồi lâu vẫn không hiểu nổi. Trước đây Giang Niệm rõ ràng ngoan ngoãn để cô ta điều khiển, sao giờ lại thay đổi nhanh đến thế?
“Chẳng lẽ bị đập đầu một phát rồi thông minh ra? Nếu mất cô ta, sau này mình biết tìm đâu ra người đưa cơm với đưa đồ mặc chứ?”
Nghĩ mãi không ra, cuối cùng Trần Mỹ Lệ chỉ có thể mang the0 uất ức rời đi.
Ở tɾong nhà.
Nghe thấy tiếng bước chân của Trần Mỹ Lệ đã rời xa, Giang Niệm mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu An Bảo, dịu dàng nói “An An, không sao rồi. Người con ghét đã đi rồi, giờ chỉ còn mẹ với An An thôi.”
Được mẹ dỗ dành, Tiểu An Bảo từ từ buông lỏng hai tay đang siết chặt cổ Giang Niệm, rụt rè ló đầu ra dè dặt nhìn quanh.
Phát hiện mình đã vào tɾong nhà, xung quanh yên tĩnh không còn tiếng quát tháo chói tai nữa.
Khuôn mặt nhỏ xíu căng cứng vì sợ hãi cuối cùng cũng dần trở lại nét dễ thương phúng phính thường ngày.
Bé nở nụ cười hớn hở, cọ má vào má Giang Niệm, ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người mẹ thì bật cười khúc khích.
Giang Niệm vuốt lên vết bớt hình cánh hoa trên má con, cúi xuống hôn nhẹ một cái.
Da con bé mềm mịn, ấm áp, đúng là làn da em bé non nớt bình thường, chỉ là thêm một vệt đỏ như cánh hoa nở rộ.
Con gái của cô là đứa trẻ được ông trời hôn lên má.
...
Tối hôm đó Tần Tam Dã vẫn bận huấn luyện, không thể về ăn cơm tối.
Giang Niệm một mình chăm sóc Tiểu An Bảo, nào là cho bú, cho ăn, tắm rửa, dỗ ngủ, lo liệu mọi việc đâu ra đấy.
Trước kia Tần Tam Dã từng không yên tâm để con ở một mình với Giang Niệm, sợ cô lại làm ra chuyện tổn thương đứa trẻ. Nhưng dạo gần đây thái độ của Giang Niệm thay đổi rõ rệt, Tần Tam Dã đều thu cả vào mắt.
Đặc biệt là sau khi cô chủ động đề nghị cùng nhau sống cho tử tế, thái độ của anh cũng dần dịu lại.
Anh bắt đầu giao các việc liên quan đến con cho Giang Niệm, cô cũng ngày càng giống một người mẹ thực thụ.