⬅ Trước Tiếp ➡

Tiểu An Bảo vừa nghe thấy tiếng cô đã cựa quậy tɾong lòng Lục Thành, đến khi được ôm vào vòng tay quen thuộc của Giang Niệm, con bé lập tức trở nên vui vẻ.
Bé cười toe toét với Giang Niệm, nụ cười ngây thơ vương mùi sữa, vết bớt đỏ trên mặt lại giống như cánh hoa giữa mùa xuân.
Lục Thành không ngờ Giang Niệm chẳng những không sợ mình, còn dám thản nhiên tiếp cận. Chẳng lẽ vẻ mặt anh ta chưa đủ dữ, giọng nói chưa đủ dọa người?
Mà từ khi nào Tiểu An Bảo lại thân thiết với Giang Niệm đến vậy?
Cô chẳng phải vẫn luôn ghét trẻ con nhất sao?
Trong lòng Lục Thành tràn ngập nghi hoặc, nhưng bên đại đội Phi Hành còn nhiều việc đang chờ, anh ta không thể nán lại lâụ
Hừ.
Lục Thành để lại một tiếng hừ lạnh, mang the0 cơn giận bỏ đi. Thế nhưng vừa đi được mấy bước, người đàn ông trẻ tuổi bỗng quay lại.
Anh ta thò tay vào túi quân phục, lục lọi một lúc rồi lấy ra gì đó nhét vào túi yếm của Tiểu An Bảo, ccòn dùng tay ấn nhẹ xuống, rồi ngẩng đầu nhìn Giang Niệm lạnh lùng cảnh cáo “Đây là cho Tiểu An Bảo, cô không được ăn vụng ”
Nói xong câu đó, Lục Thành mới thực sự rời đi.
Giang Niệm tò mò không biết đó là gì mà thần bí như vậy, cô mở túi yếm của Tiểu An Bảo ra, liền nhìn thấy một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Vỏ kẹo trắng xanh hình thỏ con đáng yêu, hương sữa thơ๓ ngào ngạt.
Đây là món quý lắm.
Thông thường tɾong hợp tác xã chỉ bán loại kẹo trái cây bình dân, chứ loại kẹo sữa thượng hạng như Đại Bạch Thố thì phải vào trung tâm thương mại trên thành phố mới có.
Không biết Lục Thành lấy từ đâu ra.
Giang Niệm đang ôm con suy nghĩ thì đã thấy một bóng người thấp thoáng, là Trần Mỹ Lệ.
Cô lập tức đưa tay che túi yếm của Tiểu An Bảo lại.
“Em Niệm, An An nhà em về rồi à.”
Trần Mỹ Lệ vừa nói vừa tiến lại gần, ánh mắt ngó nghiêng dán chặt vào chiếc yếm của Tiểu An Bảo.
Tiểu An Bảo vừa nghe tiếng Trần Mỹ Lệ thì cả người run rẩy, nụ cười trên mặt biến mất, lập tức rúc đầu vào cổ Giang Niệm. Cô bé vùi cả khuôn mặt nhỏ vào lòng mẹ, không dám ngẩng lên, thân hình co rúm lại.
Giang Niệm vội siết chặt vòng tay ôm con hơn, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé, dịu dàng an ủi.
Cô cảm nhận được nỗi sợ của Tiểu An Bảo dành cho Trần Mỹ Lệ, liền muốn tìm cớ tránh mặt, không để cô ta lại gần.
Nhưng Trần Mỹ Lệ nào phải người dễ bị đuổi đi.
Chưa kịp để Giang Niệm mở miệng, cô ta đã tiến đến, miệng liến thoắng không ngừng.
“Em Niệm, lúc nãy người đó là phó đội trưởng Lục phải không? Nói cho em nghe nhé, phó đội trưởng Lục không phải dạng vừa đâu, anh ta ở thủ đô về đấy, cả quân khu mình chỉ có một người như anh ta thôi Ai cũng bảo chỗ này sắp có chuyện lớn, vậy mà người ở thủ đô như anh ta lại sẵn sàng về nơi he0 hút này, là vì chồng em đó.”
“Phó đội trưởng Lục ở tɾong đơn vị không phục ai ngoài đội trưởng Tần nhà em. Ai từng gặp đều nói họ như hai anh em ruột, đến tướng mạo cũng có nét giống nhau ”
“Em Niệm à, phó đội trưởng Lục thân thiết với nhà em thế, lại còn thương An An như vậy, vừa rồi chắc lại mang gì tới cho em đúng không?”
Ánh mắt của Trần Mỹ Lệ vẫn dán chặt vào chiếc yếm nhỏ của Tiểu An Bảo, không rời lấy một giây.
Cô ta chỉ hận không thể lập tức đưa tay ra xé áo đứa bé để nhìn cho rõ.


⬅ Trước Tiếp ➡