Chương 43
Khi đến đón con, Tần Tam Dã thu hút không ít ánh nhìn.
“Đội trưởng Tần lại đến đón con à?”
“Vợ đội trưởng Tần đúng là có phúc quá.”
“Chỉ tiếc đứa bé nhà họ có vết bớt to nửa mặt, sau này biết lấy ai.”
“Còn cô vợ kia nữa, đúng là chẳng hiểu sao lại cưới phải cô ta, sống sao nổi chứ.”
Mọi người xung quanh vừa bàn tán vừa cố hạ thấp giọng, sợ Tần Tam Dã nghe thấy. Nhưng anh vẫn lạnh lùng như thường, coi như không nghe thấy gì.
Chuyện trong nhà chỉ có người trong nhà mới hiểụ
Cuộc sống của Tần Tam Dã có tốt hay không, chính anh là người rõ nhất.
Rất nhanh sau đó, anh bế con gái vào lòng.
“Cha ”
Tiểu An Bảo ríu rít dụi đầu vào cổ Tần Tam Dã.
Buổi chiều nhà trẻ phát bánh quy làm món ăn nhẹ, cô bé ăn mấy cái liền, miệng vẫn còn vương vụn bánh. Cúi người dụi vào cổ cha, mấy mẩu vụn bánh dính nước miếng liền lem nhem cả lên da anh.
Tần Tam Dã không để tâm chút nào.
Anh rút khăn tay từ túi yếm của con gái ra, thành thạo lau miệng cho cô bé.
“Cha... khì khì...”
Tiểu An Bảo vừa dụi vừa gọi cha bằng giọng nũng nịu, mang theo tiếng cười ngọt ngào như mật.
“Mẹ An An, gọi mẹ nào.”
“Mẹ ”
Tiểu An Bảo chỉ biết gọi lí nhí vài từ, vừa thấy người liền vui vẻ kêu lên.
Câu mà con bé nói được chỉ có "cha", "mẹ", với "vú", đều là do Tần Tam Dã dạy cho.
Nghe giọng non nớt mềm mại của con, khóe môi người đàn ông vô thức cong lên.
"An An ngoan lắm, mình về nhà thôi."
Tần Tam Dã không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng sự thay đổi của Giang Niệm từ hôm qua anh đều để vào mắt.
Nếu may mắn, biết đâu hôm nay Giang Niệm sẽ chịu bế Tiểu An Bảo một cái.
Từ nhà trẻ về đến khu nhà công vụ chỉ cách mấy trăm mét.
Chẳng bao lâu hai cha con đã đứng trước cửa nhà.
Tần Tam Dã còn chưa kịp bước vào thì mùi khét nồng nặc đã xộc tới, như có thứ gì bị cháy vậy.
Chẳng lẽ cháy nhà?
Sắc mặt người đàn ông chợt căng lại, thân hình cao lớn lập tức lao thẳng vào trong.
Cùng lúc đó Giang Niệm đang từ trong nhà bước ra.
"Khụ khụ khụ Khụ khụ khụ Khụ khụ khụ "
Một tay cô cầm cái xẻng xào, tay kia che mũi miệng, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng, người nồng nặc mùi khói bếp bước ra sân.
Cô sải bước ra ngoài hít mấy hơi không khí trong lành mới dịu lại cơn ngứa rát trong cổ họng.
Cũng vì vậy mà chậm một nhịp, mới nhận ra bóng dáng cao lớn đứng bên cạnh.
Tần Tam Dã đã về.
Giang Niệm khẽ cong môi, nhìn hai cha con cười dịu dàng "Về rồi à."
Giang Niệm lúc này trông chẳng khác nào một người vợ đang chờ chồng con trở về, vừa thấy họ vào cửa đã vội vàng săn sóc dịu dàng.
Khung cảnh này trước nay chưa từng có.
Đồng tử màu mực trong mắt người đàn ông khẽ co lại.
Lúc này đây Giang Niệm không thể gọi là xinh đẹp theo cách thông thường.
Trên mặt còn lấm tấm bụi than đen sì, tay cầm vá, dây thắt tạp dề lệch hẳn một bên trông có phần lôi thôi, hơi buồn cười.
Nhưng trong mắt Tần Tam Dã, khoảnh khắc ấy lại là dáng vẻ đẹp nhất.
Là vợ anh.
Cô không còn là cô nàng bướng bỉnh, ngốc nghếch như trước, mà trở nên sống động và quyến rũ vô cùng.
Ánh mắt sâu thẳm của Tần Tam Dã vô thức lướt qua người Giang Niệm, cuối cùng dừng lại ở chiếc cổ mảnh mai và mái tóc cắt bằng gọn gàng của cô.
Anh ngờ vực “Tóc em...”
Mái tóc dài của Giang Niệm không còn nữa.
Chuyện này phải nói là do nguyên chủ gây ra.